Tôi sinh ra trong gia đình giàu có, mẹ tôi vốn sắc sảo nhưng lại rất mực coi trọng môn đăng hộ đối. Ngay từ ngày đầu tôi dẫn vợ về ra mắt, mẹ đã không giấu nổi sự khinh khỉnh vì gia cảnh nhà cô ấy bình thường. Khi chúng tôi kết hôn, mẹ coi vợ tôi như người giúp việc. Từ việc nấu bát canh nhạt đến chuyện đi làm về muộn, mẹ đều đem ra để đay nghiến. Lúc nào mẹ tôi cũng bảo con dâu may mắn lắm mới bước chân vào gia đình này để hưởng phúc, nên phải biết điều.
Đau đớn nhất là trong suốt những năm tháng đó, tôi – người chồng, người cha – lại chọn cách đứng ngoài cuộc. Mỗi khi thấy vợ ấm ức khóc, tôi chỉ buông một câu vô trách nhiệm: “Mẹ già rồi, em chấp nhặt làm gì, cứ nghe lời bà cho yên cửa yên nhà”. Tôi cứ ngỡ sự cam chịu của vợ là lẽ đương nhiên, và việc tôi “hiếu thảo” im lặng là đúng đắn.

Đỉnh điểm là lần vợ tôi bị ốm, mẹ vẫn vào tận phòng mắng nhiếc cô ấy giả vờ để lười biếng. Khi cô ấy không chịu nổi mà cãi lại, mẹ đã ép tôi phải chọn giữa mẹ và vợ. Trong lúc u mê, tôi đã im lặng để mẹ đuổi vợ ra khỏi nhà giữa đêm mưa. Vợ tôi đi không mang theo bất cứ thứ gì từ ngôi nhà giàu sang này, chỉ muốn dắt theo con trai, nhưng mẹ tôi giữ cháu lại bằng được.
Sau tất cả, vợ chồng tôi ly hôn.
Sau ly hôn, tôi giành được quyền nuôi con vì điều kiện kinh tế tốt hơn. Thế nhưng, tiền bạc chưa bao giờ thay thế được bàn tay chăm sóc của người mẹ. Ngôi biệt thự rộng lớn giờ đây lạnh lẽo lạ thường. Đau xót nhất là nhìn đứa con nhỏ thường xuyên ngồi ngẩn ngơ, có hôm con lén lấy chiếc áo cũ của mẹ còn sót lại, ôm chặt vào lòng để tìm hơi ấm rồi ngủ thiếp đi. Sau khi chúng tôi ly hôn, kết quả học tập của thằng bé cũng giảm sút hẳn, cô giáo nói con tôi có dấu hiệu trầm cảm, đến lớp không nói chuyện với bất cứ ai, lại thường xuyên chống đối thầy cô, nổi cáu, hét lớn giữa lớp.
Tôi đã nhiều lần tìm đến vợ cũ, quỳ gối mong cô ấy tha thứ, hứa sẽ ra ở riêng để bắt đầu lại. Nhưng đáp lại chỉ là cái lắc đầu cương quyết. Gần 10 năm chung sống, cô ấy đã chịu đựng quá nhiều. Giờ đây tôi nhận ra mọi thứ thì đã quá muộn màng.

Theo VOV
ly hôn, tâm sự đàn ông, tâm sự gia đình#Sau #hôn #nhìn #con #ngẩn #ngơ #nhớ #mẹ #tôi #chỉ #biết #khóc #ân #hận1773209541
