Trong giáo lý đạo Phật, Bố thí không chỉ là cho đi vật chất, mà là trao đi niềm tin và hy vọng. Nhìn lại chặng đường gần 10 năm gắn bó với bà con xã Tân Hào (vùng đất Tân Lợi Thạnh, Giồng Trôm, Bến Tre xưa), thầy trò Viện Chuyên Tu và những người bạn đồng hành đã viết nên một chương sử đầy nhân văn về tình nghĩa “Quân – Dân” và đạo lý “Tương thân tương ái”.
Nhắc đến Tân Hào, không thể không nhắc đến Phật tử Diệu Hòa và các thân hữu tại Bình Dương. Với trái tim mẫn cảm trước cảnh bà con phải lụy đò, lụy cầu tre lắt lẻo, có khi đi bộ vòng cả cây số, chị đã kiên trì vận động xây dựng nên 167 cây cầu bê-tông kiên cố, xóa sạch bóng dáng cầu dừa, cầu tạm trên khắp kinh rạch địa phương với kinh phí khổng lồ lên đến 13 tỷ đồng. Tự hào khi được đồng hành với “Người tiên phong” thầm lặng và những nhịp cầu nối nhịp bờ vui tại một xã nghèo xứ dừa.
Không chỉ có cầu, 9 tuyến đường nông thôn dài hơn 3km cũng được trải bê-tông sạch sẽ, thay thế những lối mòn bùn lầy trơn trượt. 22 mái nhà tình thương cũng đã được dựng lên từ những vòng tay nhân ái. Có thể nói, dặm hành trình của những người con Bình Dương dành cho bà con Bến Tre là một kỳ tích của lòng trắc ẩn, một sự cống hiến thầm lặng nhưng vang dội nghĩa tình.
Hôm nay, thầy trò Viện Chuyên Tu lại tiếp tục nối dài mạch ngầm nhân ái ấy. Số tiền 280 triệu đồng đã được trao tận tay đại diện chính quyền địa phương để chính thức khởi công xây dựng 4 căn nhà “Tình nghĩa Quân – Dân” cuối cùng cho các hộ nghèo nhất xã Tân Hào. Và ai cũng tin rằng, bốn căn nhà cuối cùng này đã khép lại một hành trình san sẻ yêu thương đã mở ra vạn niềm vui cho các gia đình yếu thế cần sự giúp đỡ của cộng đồng mà bị bỏ quên dưới rặng dựa xanh sau bao năm lam lũ.
Đó là gia đình anh Nguyễn Hoàng Minh (ấp Hưng An A), anh Nguyễn Văn Phúc, anh Nguyễn Văn Nu (ấp Quí Điền A) và chị Nguyễn Thị Chót (ấp Hưng Phú A). Từ nay, dưới những mái tôn mới chắc chắn, những cơn mưa miền Tây sẽ không còn làm ướt lạnh những giấc ngủ vùi, bão giông sẽ dừng lại sau cánh cửa của sự sẻ chia.

Hình ảnh 4 căn nhà là trước khi xây dựng
Điều đáng để chúng ta cúi đầu nể phục là những người tham gia hành trình này không hẳn đều là những giàu có dư giả như các đại gia, họ cũng chăn hẳn là những người đang tận hưởng hạnh phúc đủ đầy. Trong số họ, có những người cũng đang phải vật lộn với mưu sinh, cũng có những nỗi niềm riêng chưa dứt. Thế nhưng, họ đã chọn cách bước ra khỏi vùng an toàn của bản thân để bao bọc cho những người bất hạnh hơn mình.
Phật dạy rằng: “Hạnh phúc là cho đi”. Trong thời đại mà con người dễ dàng thu mình lại trong sự ích kỷ, thì sự hy sinh của chị Diệu Hòa, của thầy trò Viện Chuyên Tu và quý Phật tử, nhất là các Phật tử công nhân nghèo như một làn gió mát rượi sưởi ấm tâm hồn bà con nghèo. Họ không đợi đến khi giàu có mới sẻ chia, mà họ sẻ chia để thấy mình giàu có hơn trong tâm hồn. Đó mới chính là triết lý của sự sẻ chia giữa đời thường.
Bốn căn nhà cuối cùng được khởi công tại xã Tân Hào, tỉnh Vĩnh Long chính là lời khẳng định: Không một ai bị bỏ lại phía sau nếu chúng ta còn biết thương nhau. Nhìn những gương mặt rạng rỡ của anh Minh, chị Chót… chúng ta hiểu rằng giá trị của một con người không nằm ở những gì họ sở hữu, mà nằm ở những gì họ đã tận tâm hiến tặng cho đời.
Cảm ơn mảnh đất Tân Hào (Tân Lợi Thạnh xưa) đã làm nhịp cầu cho những trái tim Bồ-tát được tỏa sáng. Nguyện cầu cho những mái nhà, những chiếc cầu và những con đường mới này sẽ là nơi khởi đầu cho những trang đời tươi sáng hơn, an lạc hơn.
Cảm ơn những vị Phật tử thân thương có lòng nhân từ như Bồ-tát mà không cần vinh danh hay tán thưởng, nhưng đã khơi nguồn yên vui, ấm áp cho nhiều gia đình tự tin đứng lên giữa nghịch cảnh, chướng duyên mà đủ dũng khí vượt qua khúc quanh đời người.
Nam Mô Công Đức Lâm Bồ Tát Ma Ha Tát.
Tin tức#TÂN #HÀO #BẢN #TÌNH #CỦA #LÒNG #TỪ #ÁI1775215192










