Tôi và chồng đã cưới nhau 6 năm, lập nghiệp ở thành phố. Ngay từ lúc mới cưới, vợ chồng đã xác định sẽ ở thành phố nên đặt mục tiêu mua căn chung cư nho nhỏ ở ngoại thành.
Chúng tôi cũng cố gắng dành dụm để làm IVF. Bởi, cả hai đều mong có con nhưng không thể mang thai tự nhiên.
Vì vậy, cuộc sống vợ chồng tôi xoay quanh hai chữ tiết kiệm. Chúng tôi không dám ăn bên ngoài, mua sắm cho mình cũng phải căn ke. Tôi còn nhận thêm việc online ban đêm.

Chồng tôi cũng tăng ca liên tục. Có những hôm anh ấy về đến phòng trọ đã quá nửa đêm, người đầy mùi dầu nhớt, mồ hôi. Suốt 6 năm trời, chúng tôi sống như vậy để gom góp từng đồng.
Năm ngoái, chúng tôi tích cóp được một số tiền nên tính chuyện mua căn chung cư nhỏ ở vùng ven. Dù số tiền đó chưa đủ nhưng tôi cũng tính vay mượn thêm họ hàng, bạn bè hoặc trả góp một phần. Nhân tiện, tôi cũng muốn đến bệnh viện làm IVF luôn vì sợ tuổi càng cao càng khó.
Thế rồi vợ chồng tôi nhận tin bố mẹ ở quê bất ngờ đau bệnh. Bố chồng tai biến, phải nhập viện điều trị dài ngày. Bác sĩ cho biết, sau khi xuất viện, ông cần nhiều thời gian chăm sóc, tập vật lý trị liệu để hồi phục.
Vì chúng tôi ở xa, mẹ chồng đã già yếu nên vợ chồng tôi tính thuê nhân viên y tế đến chăm sóc bố chồng. Đúng lúc khó khăn, em chồng tôi lại vỡ nợ, cần số tiền lớn để giải quyết. Thế nên việc chăm nuôi bố chồng bệnh đè nặng lên vai vợ chồng tôi.
Khi tỉnh lại, bố chồng nắm tay, nài nỉ chồng tôi giúp em trai trả nợ, như vậy bố mới yên tâm điều trị. Không suy nghĩ nhiều, anh gật đầu đồng ý.
Vì vậy, chồng bàn với tôi sẽ tạm gác việc mua nhà, làm IVF. Anh muốn rút hết tiền tiết kiệm để điều trị bệnh cho bố, sửa căn nhà cũ ở quê cho ông bà có trốn ở vững chắc và trả số nợ gần 1 tỷ đồng cho em trai.
Anh nói: “Bố mẹ, anh em ruột chỉ có một, nên những chuyện khác không quan trọng bằng. Con cái năm nay không có thì năm sau sẽ có. Anh không muốn sau này mình phải hối tiếc nên quyết định dốc sức giúp đỡ bố mẹ và em trai. Em cứ suy nghĩ kĩ”.
Nghe anh nói, tôi vừa thương vừa đau đến nghẹn lòng. Tôi không phải người vô tâm, tôi cũng thương bố mẹ chồng. Nhưng khi nghe anh nói lấy hết tiền tiết kiệm để lo cho bố mẹ chồng, em chồng, tôi rất khó chấp nhận.
Đó là tiền mồ hôi, nước mắt của tôi suốt 6 năm trời. Số tiền đó nắm giữ tương lai, mơ ước, khát vọng của tôi. Nó còn là điều kiện để tôi được làm mẹ, được có con.
Tôi đã gần 40 tuổi. Nhà cửa có thể chờ, nhưng tuổi sinh nở của phụ nữ thì không thể chờ đợi.
Nếu anh lấy hết số tiền ấy đi, biết bao giờ chúng tôi mới gom góp lại được? Nghĩ đến chuyện sau tất cả, cuối cùng hai vợ chồng vẫn trắng tay, nước mắt tôi lại trào ra.
Tôi tâm sự với chồng nhưng anh không thấu hiểu cho vợ. Anh trách tôi không hiểu chuyện, không biết chia sẻ khó khăn với anh. Anh còn nói, nếu tôi cảm thấy không thể đồng hành với anh thì có thể lựa chọn ra đi.
Mấy hôm nay, vợ chồng tôi không nói với nhau lời nào. Tôi không đủ dũng khí để ra đi như lời anh nói. Nhưng tôi cũng không đủ rộng lượng để anh lấy hết tương lai của mình lo cho bố mẹ và cả người em đang vỡ nợ của mình.
Tôi phải làm sao cho phải đây? Xin mọi người cho tôi lời góp ý chân thành.
Độc giả giấu tên

Theo VietNamNet
vợ chồng, IVF#Vợ #gần #tuổi #bật #khóc #vì #chồng #muốn #lấy #tiền #làm #IVF #để #trả #nợ #cho1778771388
