Vợ chồng tôi là con cả nên ở cùng mẹ. Cách nhà khoảng 200m là nhà cô em chồng mới cưới. Em ấy cưới vội vì có bầu, từ ngày về nhà chồng thì gần như không làm gì, chỉ quanh quẩn ăn uống rồi than mệt. Mẹ chồng tôi thì thương con gái ra mặt, chuyện gì cũng bênh, bên nào thiệt thì mặc kệ.
Ban đầu, tôi cũng không để ý nhiều. Làm dâu, tôi xác định phải biết chia sẻ, nhường nhịn. Tôi đi làm, có đồng ra đồng vào, mua đồ ăn đầy đủ cho cả nhà, từ thịt cá, hoa quả đến đồ ăn vặt cho hai đứa nhỏ. Nhưng rồi dần dần, tôi bắt đầu thấy có gì đó không ổn.
Đồ ăn trong nhà cứ vơi đi một cách bất thường. Hôm thì đĩa thịt mới mua đã bị cắt xén đi một phần, hôm thì túi hoa quả vừa mua đã mất gần nửa. Lúc đầu tôi nghĩ chắc mẹ ăn hoặc cho các cháu, cũng không hỏi han gì, nhưng chuyện lặp lại quá nhiều khiến tôi bắt đầu để ý.

Điều khiến tôi nghi ngờ nhất là vào buổi tối. Gần như đêm nào tôi cũng thấy mẹ chồng lén lút xuống bếp.
Có hôm tôi giả vờ đi lấy nước thì thấy bà giật mình, tay cầm túi bóng đen. Tôi hỏi thì bà bảo: “Mẹ khát nước nên xuống uống”. Hôm khác lại nói: “Mẹ đói, tìm cái gì ăn tạm”. Nhưng thái độ lấm lét, vội vã của bà khiến tôi không thể không suy nghĩ.
Có lần tôi nhìn thấy rõ bà cất một bọc đen vào góc bếp, rồi nhanh chóng mang ra ngoài. Hôm đó tôi đứng sững, nhưng vẫn cố im lặng. Tôi không muốn nghĩ xấu, càng không muốn làm lớn chuyện khi chưa có bằng chứng rõ ràng.
Nhưng càng ngày tôi càng thấy khó chịu. Mình bỏ tiền ra lo cho cả nhà, vậy mà lúc nào cũng có cảm giác bị “rút ruột” sau lưng. Tôi bắt đầu chú ý hơn, thậm chí có hôm cố tình thức khuya để xem chuyện gì xảy ra.
Và rồi cái đêm đó, tôi quyết định theo dõi.
Khoảng hơn 11 giờ, khi cả nhà đã ngủ, tôi thấy mẹ chồng lại lén lút xuống bếp. Tôi nhẹ nhàng bước theo sau. Qua khe cửa, tôi thấy bà đang gom đồ ăn vào một chiếc túi bóng đen: nào là thịt, trứng, cả hoa quả tôi mới mua buổi chiều.
Tim tôi đập mạnh. Tôi mở cửa bước vào, bật đèn.
Mẹ chồng giật mình, tay vẫn đang cầm túi đồ. Tôi nhìn thẳng vào mắt bà và hỏi:
“Mẹ đang làm gì vậy?”
Bà lúng túng vài giây rồi nói nhỏ:
“À… mẹ lấy ít đồ mang sang cho em con, nó đang bầu bí, cần ăn uống”.
Câu trả lời đó như một cái tát vào mặt tôi.
Thì ra suốt thời gian qua, không phải tôi nghĩ nhiều, mà là sự thật. Những thứ tôi mua cho cả nhà, cho con tôi, lại bị mang đi cho người khác – mà người đó lại là em chồng, người vốn chẳng hề thiếu thốn, chỉ là lười biếng và được nuông chiều.
Tôi cố giữ bình tĩnh, nhưng giọng vẫn run lên:
“Nếu mẹ muốn cho em thì mẹ nói với con một tiếng. Sao mẹ phải lén lút như vậy? Con mua đồ là cho cả nhà, chứ đâu phải để mang đi hết thế này?”
Mẹ chồng tôi lập tức đổi giọng, có phần khó chịu:
“Có tí đồ ăn mà con cũng tính toán à? Nó là em con, đang bầu, chẳng lẽ mẹ không lo?”
Tôi đứng đó, vừa uất ức vừa tủi thân. Không phải tôi tiếc vài miếng ăn. Điều khiến tôi đau là cách bà đối xử. Tôi bỏ công, bỏ tiền chăm lo, nhưng lại bị xem như người ngoài. Còn con gái bà, dù lười biếng, lại được ưu tiên tất cả.
Tối hôm đó, tôi không nói thêm gì. Nhưng trong lòng thì như có gì đó vỡ ra.
Sáng hôm sau, tôi nói chuyện thẳng thắn với chồng. Ban đầu, anh còn tỏ ra khá ngỡ ngàng, thậm chí có phần không tin. Anh nói:
“Chắc em hiểu nhầm thôi, mẹ không đến mức vậy đâu”.
Nghe câu đó, tôi chỉ cười nhạt. Tôi không cãi, cũng không trách, mà lặng lẽ kể lại từng chuyện một: từ việc đồ ăn mất dần, những lần mẹ lén xuống bếp, cho đến tối hôm qua tôi bắt gặp tận mắt. Tôi nói chậm rãi, rõ ràng, không thêm bớt.
Có lẽ chính thái độ bình tĩnh của tôi khiến anh bắt đầu suy nghĩ lại. Anh im lặng rất lâu, rồi thở dài:
“Nếu đúng như em nói thì… mẹ làm vậy là không đúng”.

Chiều hôm đó, chồng tôi chủ động nói chuyện với mẹ. Tôi không đứng đó nghe, nhưng vẫn cảm nhận được không khí căng thẳng trong nhà. Giọng anh không lớn, nhưng đủ cứng rắn. Anh nói rõ rằng đồ ăn trong nhà là do hai vợ chồng cùng lo, nếu muốn cho ai thì nên nói trước, không nên lén lút như vậy, càng không thể lấy phần của con cháu mang đi.
Mẹ chồng tôi ban đầu vẫn bênh con gái, nói rằng “chị em phải đùm bọc nhau”, rồi trách chồng tôi “bị vợ xúi giục”. Nhưng lần này, chồng tôi không nhượng bộ. Anh nói thẳng:
“Con không bênh ai cả, con chỉ muốn mọi thứ rõ ràng. Vợ con không sai”.
Câu nói đó, với tôi, còn hơn cả một lời xin lỗi.
Tối hôm đó, anh quay sang nói với tôi:
“Anh xin lỗi vì đã không để ý đến cảm xúc của em. Từ giờ chuyện chi tiêu, ăn uống mình sẽ tách bạch hơn. Nếu mẹ vẫn muốn mang đồ sang cho em thì để anh lo riêng, không đụng vào phần của vợ con mình”.
Nghe đến đó, bao nhiêu ấm ức trong tôi như được tháo gỡ phần nào. Tôi không cần anh phải đứng về phía mình một cách mù quáng, nhưng tôi cần anh hiểu và bảo vệ sự công bằng trong chính gia đình mình.
Sau chuyện đó, mọi thứ không thể thay đổi hoàn toàn ngay lập tức. Mẹ chồng vẫn còn thái độ, vẫn có lúc không vui ra mặt, nhưng ít nhất, bà không còn lén lút như trước. Còn tôi, cũng học được cách rõ ràng hơn, không còn im lặng chịu đựng.
Bởi tôi hiểu, trong một gia đình, nếu không có ranh giới, không có sự tôn trọng, thì tình cảm dù có cố giữ đến đâu cũng sẽ dần rạn nứt. Và đôi khi, chỉ một “túi bóng đen” trong đêm… cũng đủ làm lộ ra tất cả.

Theo Người đưa tin
mẹ chồng, con dâu#Đêm #nào #cũng #thấy #mẹ #chồng #lén #lút #cầm #túi #bóng #đen #vào #bếp #biết #sự #thật #tôi #giận #tím #người1780312353
