Vụng về đón nhận yêu thương
Trong căn nhà nhỏ giữa vùng sông nước miền Tây, câu chuyện mẹ chồng – nàng dâu hòa hợp, yêu thương nhau bằng tất cả sự chân thành của Võ Thị Mỹ Duyên (SN 1997, quê Tiền Giang, hiện là tỉnh Đồng Tháp) khiến nhiều người xúc động.
Duyên kể, mẹ ruột cô mất đột ngột sau một đêm phát bệnh tim. Khi ấy, chị gái Duyên 5 tuổi, còn cô mới tròn 8 tháng tuổi. Mất mẹ, tổ ấm nhỏ của chị em cô không còn trọn vẹn.
Thương con nhỏ, cha Duyên gắng vực dậy, đi làm thuê lấy tiền nuôi con. Duyên còn quá nhỏ nên được gửi cho bà nội chăm sóc. Lên lớp 1, cô mới về nhà sống cùng cha và chị gái.
“Tôi hiểu rất rõ về sự thiệt thòi, tủi thân khi thiếu thốn tình thương của mẹ. Cha bận đi làm, chị em tôi phải tự đi bộ đến trường. Nhìn các bạn có mẹ đưa đón, buộc tóc tai gọn gàng, tôi tủi thân lắm.
Năm lớp 9, tôi nghỉ học, cùng chị làm để đỡ đần cha”, Duyên tâm sự.

Năm 2016, khi đi làm công nhân ở TPHCM, Duyên gặp gỡ và nên duyên với người chồng hiện tại. 19 tuổi bước chân về nhà chồng, Duyên bỡ ngỡ, vụng về. Nhưng nhờ tình yêu thương vô bờ của mẹ chồng – bà Lê Thị Út Em (SN 1972, xã Vĩnh Hoà Hưng, tỉnh An Giang), cô dần trưởng thành và hiểu thế nào là tình thương bao la của một người mẹ.
Duyên nhớ rõ, lần đầu gặp mẹ chồng, cô rất sợ hãi. Cô từng nghe kể nhiều về mối quan hệ mẹ chồng – nàng dâu phức tạp, bản thân lại không có mẹ dạy bảo, chia sẻ nhiều về cách cư xử khi làm dâu nên càng sợ mình không thể dung hòa.
“Ngày mới gặp, mẹ chồng cư xử với tôi rất dịu dàng. Khi nghe tôi kể mình không còn mẹ, mẹ nói với tôi ‘Từ giờ con đã có mẹ rồi. Mẹ sẽ lo cho con, thương con như con ruột’. Tôi rất xúc động”, Duyên kể.
Dẫu vậy, Duyên đón nhận tình yêu thương ấy rất vụng về. Trong thời gian đầu về làm dâu, bản thân cô vẫn có tâm lý e ngại, dè chừng nên không thể kết nối với mẹ chồng.
“Tiếng ‘mẹ’ với tôi quá xa lạ. Mẹ luôn bao dung, bao bọc tôi nhưng tôi không nhận ra, vẫn luôn giữ khoảng cách với mẹ”, Duyên chia sẻ.
Duyên nhớ mãi một lần do không hiểu nhau, hai mẹ con xích mích. Cô dỗi hờn đóng cửa phòng, không ăn cơm. Mẹ chồng nấu cháo mang vào tận phòng cho con dâu. Duyên không cảm động, ngược lại lớn tiếng nói muốn được yên tĩnh một mình.
Mẹ chồng cô không nóng giận, buổi chiều, bà tiếp tục nấu cháo đem vào phòng cho con dâu vì sợ con đang mang bầu, nhịn ăn sẽ khổ bản thân và em bé trong bụng. Khoảnh khắc đó, Duyên hiểu rõ thế nào là tấm lòng bao dung của một người mẹ.
“Trước nay, tôi chưa từng được ai đối xử đặc biệt như thế, dù làm sai cũng không bị trách mắng, giận hờn. Tôi hiểu, có mẹ là điều tuyệt vời đến thế nào”, Duyên tâm sự.
Đến khi sinh con đầu lòng vào năm 2017, Duyên thực sự nhận ra tất thảy tình cảm của mẹ chồng.

Ngày đó, Duyên được mẹ chồng đưa vào viện. Cơn đau trở dạ khiến cô không chịu nổi kêu lên: “Mẹ ơi! Con đau quá”. Tiếng “mẹ” ấy khiến cô chợt nhận ra, kể từ nay, trong lúc hạnh phúc hay đớn đau, mình đã có mẹ để níu vào.
Bà Em không biết đã rơi bao nhiêu nước mắt khi chứng kiến cơn đau ấy. Nghĩ đến con dâu không được mẹ ruột chăm lo cho lúc sinh nở, bà vừa thương vừa thấy chạnh lòng thay.
Bản năng làm mẹ khi ấy như càng mạnh mẽ hơn, bà nắm chặt tay con dâu nói: “Con yên tâm, có mẹ ở đây rồi. Mẹ sẽ lo chu toàn cho hai mẹ con. Con ráng sinh em bé, mẹ tròn con vuông con nhé!”.
Những ngày sau sinh, Duyên được mẹ chồng chăm sóc tận tình từ miếng ăn cho đến việc vệ sinh cá nhân. Duyên nói, khi còn nhỏ, cô không được mẹ ruột chải tóc gọn gàng lúc đi học, thì giờ đây, khi đã làm mẹ, cô lại được mẹ chồng chải tóc, gội đầu. Đó như một sự bù đắp không thể nào đong đếm trong cuộc đời cô.
“Tôi ở viện mấy ngày, mấy người xung quanh hỏi ‘Mẹ chồng đâu không thấy vào thăm cháu nội?’. Tôi mới bảo ‘Đây là mẹ chồng cháu’, mọi người rất bất ngờ vì trước đó đều nghĩ bà là mẹ ruột của tôi”, Duyên kể.
Xin ở chung để phụng dưỡng mẹ
Cả 2 lần sinh con, Duyên đều được mẹ chồng chăm sóc ân cần. Khi con cứng cáp hơn, cô trở lại thành phố làm việc, để con ở quê nhờ mẹ chồng chăm sóc. Bà Em không nề hà, chăm cháu chu đáo để con dâu yên tâm làm việc.
Bà nói, bà làm vậy vì thương con dâu chứ không hẳn vì trách nhiệm chăm sóc cháu nội. Con dâu còn trẻ tuổi, có nhiều mục tiêu muốn phấn đấu, bà sẵn sàng ở phía sau hỗ trợ để con tự do phát triển.

Đổi lại, bà cũng thấy vui lòng khi con dâu mỗi ngày đều gọi điện về hỏi thăm. Chỉ cần một lời quan tâm: “Mẹ chăm cháu có mệt lắm không? Đêm mẹ có được ngủ sâu giấc không?”… bà thấy mọi cố gắng của mình đều xứng đáng.
“19 tuổi bước chân đi lấy chồng, tôi vụng về mọi mặt. May mắn, tôi được mẹ chỉ dạy mọi thứ, từ nấu ăn, dọn dẹp nhà cửa cho đến chăm sóc, dạy dỗ con cái. Lúc nào mẹ cũng nhỏ nhẹ, tôi làm sai, mẹ cũng không la rầy.
Mỗi sáng, mẹ dậy sớm làm mọi việc trong nhà, mặc cho tôi ngủ đến khi nào tùy thích. Lúc tôi dậy, mẹ mới nhờ làm cái này, cái kia. Việc nhà chỉ có vậy, hai mẹ con nhỏ nhẹ bảo nhau làm, chẳng có gì khúc mắc”, Duyên chia sẻ.
Một lần, bà Em gọi con trai, con dâu đến nói chuyện. Vợ chồng bà ngỏ ý cất nhà, cho các con ra ở riêng để tự lập và thoải mái hơn.
Duyên nghe vậy thì vội vàng từ chối. Cô nói với mẹ chồng: “Mẹ ơi! Con vốn không có mẹ. Giờ mẹ cũng như mẹ ruột của con, con chỉ có mẹ là mẹ thôi. Mẹ lo cho con lúc sinh nở thì giờ cho phép con được ở chung để con phụng dưỡng cha mẹ lúc già. Mẹ đừng bắt con ra ở riêng”.
Lời này khiến bà Em bất ngờ bởi trước nay theo lẽ thường, các nàng dâu thường muốn được ở riêng để tự do trong sinh hoạt. Sau lần ấy, mẹ chồng – nàng dâu càng yêu thương và thấu hiểu nhau hơn.
Gần 10 năm sống chung dưới một mái nhà, Duyên hoàn toàn gỡ bỏ được khoảng cách với mẹ chồng, yêu thương và trân trọng bà như mẹ ruột.
Và từ đó, trong cuộc đời từng thiếu thốn tình thương của mẹ, Duyên đã có một mái ấm đủ đầy để gọi tiếng “mẹ” thiêng liêng bằng tất cả sự bình yên và biết ơn.

Theo VietNamNet
Đồng Tháp, mẹ chồng, mẹ chồng nàng dâu#Mất #mẹ #từ #tháng #tuổi #Đồng #Tháp #được #mẹ #chồng #yêu #thương #bù #đắp #tất #cả1772758339
