Mùng Hai Tết, nghĩa tình trong từng sát-na hội ngộ
Vạn Thiện, ngày 18 tháng 02 năm 2026
Thời gian cứ thế trôi đi, nhưng có những ân tình dường như càng thêm sâu nặng theo năm tháng. Đêm đã về khuya, không gian chùa Vạn Thiện dần chìm vào tĩnh lặng, nhưng trong lòng tôi, cảm giác hoan hỷ của ngày mùng Hai Tết vẫn còn đọng lại vẹn nguyên. Đó là niềm vui của sự tương phùng, của những tấm chân tình mà quý Phật tử đã dành cho tôi và Viện Chuyên Tu suốt bao năm dài gian khó.
Xúc động biết bao khi trưa nay, tôi được đón bác Diệu Bạch. Ở cái tuổi 95 – cái tuổi quá ngưỡng “xưa nay hiếm”, bác vẫn nhọc công đến thăm và chúc Tết. Ngồi cạnh bác, nắm lấy bàn tay gầy guộc hằn in vết thời gian, tôi chợt thấy lòng mình trĩu nặng một món nợ ân tình. Bác nhìn tôi, nụ cười hiền hậu như ánh nắng xuân: “Con đến thăm Thầy chứ nằm ở nhà nhớ quá…”. Câu nói giản đơn ấy khiến tôi nghẹn lời vì cảm động. Để giấu đi nỗi niềm đang dâng trào, tôi đành nói đùa cho không khí thêm vui: “Hôm nay Thầy thấy bác mũm mĩm quá nha, chắc là ăn no ngủ kỹ lắm phải không?”. Bác cười phúc hậu, cái cười của một người đã buông xả hết những ưu phiền để sống trọn vẹn với niềm tin nơi cửa Phật.

Kinh Đại Phương Tiện Phật Báo Ân dạy rằng: “Ân đức của chúng sinh đối với ta là vô lượng”. Nhìn những gia đình Phật tử từ Bình Dương, Chợ Lớn, Biên Hòa, Cai Lậy, Lai Vung… vượt đường xá xa xôi, nắng gió để về đây, tôi càng thấu hiểu sâu sắc lời dạy ấy. Khi thầy trò ngồi quây quần bên nhau, dường như mọi mệt mỏi đều tan biến. Sự xúm xít, nồng hậu của bà con khiến sân chùa Vạn Thiện vốn thanh tịnh bỗng trở nên ấm áp như một gia đình lớn.

Buổi chiều, nắng vàng ươm như rưới mật xuống sân chùa, danh ca Thái Châu ghé thăm. Câu chuyện giữa chúng tôi về những bản tình ca đi cùng năm tháng như Sông Quê, Hoa Cài Mái Tóc trở nên rộn ràng hơn bao giờ hết. Có một khoảnh khắc thật dễ thương khi quý Phật tử đồng thanh: “Con xin sám hối Sư phụ, cho con qua chụp hình lưu niệm với anh Thái Châu!”. Tôi mỉm cười nhìn các Phật tử, lòng chợt thấy vui lây. Hóa ra, trong cửa đạo vẫn luôn có chỗ cho những niềm vui nhân gian dung dị, nơi mọi khoảng cách đều được xóa nhòa bởi sự chân thành, dù là tôi bị “bỏ rơi”.
Khi bóng tối dần phủ, tôi cùng chư Tăng trở về Viện Chuyên Tu tại Long Thành để cử hành thời kinh Dược Sư cầu an đầu năm. Giữa làn khói trầm quyện tỏa, lời kinh tiếng kệ vang lên như một liệu pháp chữa lành cho tâm hồn. Theo kinh Dược Sư Bổn Nguyện Công Đức, việc nhiếp tâm trì tụng kinh chú không chỉ mang lại sự bình an cho thân tâm mà còn giúp hóa giải những nghiệp chướng luân hồi. Sau khóa lễ, những phong bao lì xì nhỏ và những chai nước lọc đã được chú nguyện được trao tận tay bà con như một thông điệp phúc lành đầu năm.

Ngày mùng Hai khép lại bằng bát chè ngọt ấm và những câu chuyện râm ran bên con suối nhỏ bên hiên trai đường. Tiếng cười của các thầy, các đệ tử hòa cùng tiếng suối chảy, bàn tính về kế hoạch tu học cho năm mới… tất cả tạo nên một bản hòa tấu của tình thân và hy vọng.
Hóa ra, hạnh phúc của người tu chẳng ở đâu xa, nó nằm ngay trong từng ánh mắt tin yêu của Phật tử, trong sự trưởng thành của đệ tử và trong cái nắm tay ấm áp của một cụ bà 95 tuổi giữa một ngày xuân tràn đầy đạo vị.
Thích Thiện Thuận
Tin tức#Mùng #Hai #Tết #nghĩa #tình #trong #từng #sátna #hội #ngộ1771467481










