ỔN HẾT RỒI… SÁU CỨ AN NHIÊN MÀ ĐI!

ỔN HẾT RỒI… SÁU CỨ AN NHIÊN MÀ ĐI!

Vạn Thiện, ngày 03 tháng 4 năm 2026

Mới đó mà đã gần 49 ngày kể từ khi Sáu nhẹ gánh tang bồng, rũ bỏ hồng trần để về miền an tịnh. Đêm nay, nhìn làn khói hương trầm quyện tỏa trước di ảnh, Út muốn thầm thì với Sáu rằng: Mọi việc ở nhà đã ổn thỏa cả rồi, đừng lo nữa nha Sáu!

Sáu cả đời lo nghĩ cho mọi người trong nhà, nhất là chị Ba. Giờ thì tâm nguyện bao năm của Sáu đã thành hiện thực, Út đã sắp xếp người chăm lo cho chị Ba chu toàn theo ý Sáu. Căn nhà xưa vẫn vang lên tiếng niệm Phật như trẻ con ê a của chị Ba đều đặn mỗi ngày, không thay đổi gì, không khác gì trước đây, chỉ là thiếu bàn tay vỗ về của Sáu dành cho chị Ba. Có lẽ trong cõi tâm linh sâu thẳm, Sáu đã truyền hạt giống Bồ-đề cho chị Ba suốt 18 năm qua trong căn phòng nhỏ – thế giới của hai chị em. Giờ thì chị Ba vẫn đang tiếp tục hướng Phật và chăm chỉ niệm Phật như lúc còn Sáu kề bên. Út cảm thấy, Sáu cùng chị Ba đã và đang tiếp nối nhau niệm Phật như cách của kinh Pháp Hoa đã dạy về sự huy hoàng của Phật tánh trong mỗi chúng sanh.

ỔN HẾT RỒI… SÁU CỨ AN NHIÊN MÀ ĐI!插图

Nhưng Sáu ơi, thương nhất vẫn là chị Bảy. Trước đây, mỗi ngày Bảy ghé qua nhà ba bận sáng – trưa – tối, vui buồn có nhau, chị em hủ hỉ. Giờ căn nhà trở nên thênh thang và trống rỗng quá đỗi, quạnh quẽ thêm hơn nữa. Út ở chùa ngoài Bà Rịa, cách mấy trăm dặm xa, nỗi nhớ Sáu còn có tiếng kinh kệ xoa dịu hay Phật sự đó đây khuây khỏa. Còn Bảy, ngày ngày chứng kiến cảnh chị Ba ngơ ngác gọi “Sáu… ơi!” thì hỏi làm sao ruột gan nào không quặn thắt? Mỗi lần Bảy qua nhà, nhìn chiếc võng Sáu hay nằm chơ vơ bên vách, nhìn chiếc ghế gỗ cũ kỹ lặng yên trong góc nhà, Bảy lại chẳng thể nào cầm được nước mắt.

Thương Bảy lắm Sáu ơi!

Suốt hơn 60 năm qua, từ Long Mỹ đến Châu Đốc, Sáu và Bảy như hai tinh cầu soi chiếu cho nhau giữa cõi nhân gian mù mịt, có khác nào hai ngọn đèn dầu soi bóng cho nhau qua những đêm dài mưa dầm mùa nước nổi. Sáu và Bảy gắn bó đời nhau như hình với bóng, cùng đi qua những khúc quanh bại thành, được mất của gia đình mình. Út làm sao quên được buổi sáng tiễn Sáu vào đài hỏa táng, giây phút cánh cửa định mệnh ấy dần khép lại, Bảy đã hụt hẫng chấp chới đôi tay vào hư không như cố níu giữ chút hình hài sương khói cuối cùng của Sáu.

Trong cơn tuyệt vọng cùng cực, Bảy ôm chầm lấy Út rồi lạc giọng thốt lên hai tiếng “Thầy ơi!” Tiếng kêu ấy không chỉ gọi một người em, mà như đang tìm một điểm tựa tâm linh cuối cùng giữa cơn bão lòng của Bảy. Tiếng kêu xé lòng ấy như kết tụ từ bao nhiêu nghìn trùng thương nhớ và đau đớn khiến tim Út thắt lại, nghẹn ngào chẳng thể nói nên lời. Út bất động, đứng lặng yên mặc cho dòng lệ tuôn dài để đau cùng nỗi đau với Bảy, cho ba chị em mình không cảm thấy bơ vơ, buồn tủi kiếp con người khi Ba má và các anh chị em trong gia đình lần lượt bỏ đi…, đi mãi không về. Tiếng gọi ấy của Bảy trong khoảnh khắc biệt ly ấy cứ ám ảnh, vang vọng mãi trong tâm trí Út cho đến tận hôm nay và khiến sóng mũi vẫn còn cay mỗi khi nhớ lại.

ỔN HẾT RỒI… SÁU CỨ AN NHIÊN MÀ ĐI!插图1

Trong Bát Nhã Tâm Kinh, Đức Phật có dạy rằng: “Sắc bất dị không, không bất dị sắc”. Dẫu biết thân tứ đại này là huyễn hóa, nhưng sợi dây tình thâm cốt nhục làm sao nói dứt là dứt ngay cho được. Dẫu giáo lý nhà Phật dạy quán niệm vô thường, nhưng hoàn toàn vô cảm trước tử biệt sanh ly là điều mà Út chưa thể lãnh ngộ, chỉ vì, Út là đứa em nhỏ đã nhận quá nhiều ân tình của Sáu.

Nếu có linh thiêng, Sáu nhớ phù hộ cho Bảy khỏe mạnh. Út giờ đây chỉ biết gọi điện an ủi, thương Bảy như thương Sáu, bởi trái tim Út và cả Bảy nữa, đã chịu quá nhiều vết thương mất mát dồn dập rồi, Út khó có thể chịu thêm một cơn dâu bể nào nữa đâu, Sáu ơi…!

Có lẽ vì cái tình thân “liền khúc ruột” ấy mà suốt gần 49 ngày qua, tối nào cả đại gia đình cũng quây quần bên Sáu. Út điểm danh cho Sáu nghe nha, có: chị Bảy, vợ chồng anh Chín; các cháu Kim Phượng, Kiều Diễm, vợ chồng Hoàng Vũ con anh Hai; rồi Ngọc Hạnh con chị Ba; vợ chồng Hoài Phong, Hoài Phúc con anh Tư; vợ chồng Nhuận Trường con chị Bảy; Khánh Duy con anh Chín… và tám đứa cháu nhỏ thế hệ sau, gồm: Tường Hân, Sang Vương, Thục Nhi, Hoàng Thiệu, Cát Tường, Khánh Hưng, Hoài An, Kim Nhàn nữa.

Sáu thấy không? Nhà mình lúc nào cũng đông vui như mùng Một Tết. Mọi người xúm xít tụng kinh, rồi lại cùng nhau ngồi kể chuyện xưa bên di ảnh Sáu. Có những giọt nước mắt rơi xuống khi nhớ thương, nhưng cũng có những tiếng cười rôm rả khi nhắc lại những chuyện “thâm cung bí sử” ngày cũ gắn liền với Sáu. Nhờ sự ra đi của Sáu mà các cháu biết thương nhau hơn, biết nắm lấy tay nhau để đi qua bão giông. Đó chẳng phải là cái “duyên” kỳ diệu mà Sáu để lại cho gia đình đó sao?

Trong kinh Kim Cang, Đức Phật dạy: “Nhất thiết hữu vi pháp, như mộng huyễn bào ảnh”. Chuyện thế nhân phũ phàng, lòng người đổi trắng thay đen vốn là lẽ vô thường của cõi tạm. Sáu đã trả hết nợ đời, đã trút cạn nghĩa tình bằng nụ cười mãn nguyện thì hãy thõng tay, tự tại bước đi.

Ân tình chị em mình nơi căn nhà bên dòng sông Hậu sẽ mãi là báu vật mà Út gìn giữ. Sáu cứ an tâm mà đi, bến đợi này giờ đây đã bình yên bởi sự yêu thương và đoàn kết của tất cả mọi người.

Thương nhớ Sáu vô cùng!

Em Út của Sáu,

(Thích Thiện Thuận)

Tin tức#ỔN #HẾT #RỒI #SÁU #CỨ #NHIÊN #MÀ #ĐI1775281070

Tin mới cập nhật

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

.
.
.
.