Vì tôi là con gái duy nhất nên khi hai vợ chồng đi làm ăn xa ở một thành phố khác, bố mẹ tôi cũng theo vào sống gần. Ông bà mua một căn chung cư nhỏ cách nhà tôi không xa để tiện sang hỗ trợ con cái.
Nhờ vậy, tôi luôn được sống trong sự yêu thương, chăm sóc của bố mẹ và cũng ít khi cảm thấy vất vả vì đã có ông bà đỡ đần. Có lẽ chính điều đó khiến tôi vô tình quên đi những mong mỏi của chồng.

Khoảng cách 200km không phải quá xa, vậy mà suốt 2 năm qua, chúng tôi không về quê chồng chơi. Tết năm đầu tiên sau khi xa nhà, chồng tôi có ý định về nhưng tôi mang bầu to, không tiện đi lại. Chồng vì lo cho tôi nên đành bỏ lỡ việc về quê thăm cha mẹ.
Đến Tết năm thứ hai, tôi lại lấy lý do con thơ, hay ốm vặt, không muốn đi lại xa xôi. Chồng tôi dù không vui chút nào nhưng cũng miễn cưỡng đồng ý. Thực ra, tôi sợ về quê chồng, còn chuyện con cái chỉ là một phần lý do.
Quê chồng tôi rất nghèo, nhà lại ở vùng nông thôn. Căn nhà cấp 4 cũ kĩ chật chội vô cùng, dù ngày cưới, mẹ đã ngăn thêm một cái buồng, làm thành phòng cưới cho vợ chồng tôi.
Đường sá không thuận tiện, nhà vệ sinh vẫn kiểu cũ, mùa hè thì nóng vì không lắp điều hòa, mùa đông gió thổi buốt tai vì nhà chồng ở khu đồng không mông quạnh.
Cho đến dịp vừa rồi, bố chồng gọi điện nói: “Lâu rồi không thấy các con về, khi nào rảnh thì về chơi vài hôm. Bận rộn gì cũng cố gắng gác lại công việc, ông bà cũng muốn gặp con, gặp cháu”.
Không hiểu sao hôm ấy tôi lại thấy suy nghĩ vô cùng sau lời nói của bố chồng. Tôi nói với chồng: “Hay cuối tháng mình dành tiền về quê một chuyến đi anh”.
Anh nhìn tôi hơi bất ngờ, rồi gật đầu.
Con đường về quê chồng vẫn vậy, hai bên là những cánh đồng. Ngôi nhà nhỏ hiện ra sau rặng cau trước cổng. Mẹ chồng tôi đứng ngoài sân từ lúc nào, cứ nhìn ra đầu ngõ.
Thấy chúng tôi xuống xe, bà cười mà mắt đỏ hoe.
Ngồi nói chuyện với ông bà được một lúc, tôi đưa các con vào phòng chơi. Đó là căn phòng vợ chồng tôi từng ở những ngày mới cưới. Hai năm rồi tôi mới bước vào lại.
Vừa mở cửa, tôi đứng sững.
Căn phòng gần như vẫn nguyên vẹn như ngày tôi rời đi. Chiếc giường gỗ cũ được trải ga phẳng phiu, chăn gối thơm mùi nắng. Trên tường, tấm ảnh cưới của hai vợ chồng vẫn treo đúng vị trí cũ. Ngay cả chiếc bàn trang điểm nhỏ của tôi cũng được lau sạch sẽ, không có một hạt bụi.
Tôi bước lại gần, khẽ chạm vào tấm ảnh cưới. Bỗng nhiên cổ họng nghẹn lại.
Lúc ấy mẹ chồng đứng ngoài cửa, nói vào: “Phòng của các con mẹ vẫn dọn đều. Thỉnh thoảng mẹ giặt lại ga đệm, mở cửa cho thoáng. Ông bà chỉ mong con, mong cháu về có chỗ nằm sạch sẽ. Nhà mình nghèo, chật chội, các con thông cảm”.
Câu nói của mẹ khiến tim tôi thắt lại, nước mắt trào ra.
Hóa ra suốt 2 năm qua, trong khi tôi luôn tìm cách tránh về quê chồng, thì ở nơi này, mẹ vẫn âm thầm giữ căn phòng ấy cho chúng tôi. Tôi đã quá ích kỷ khi tìm lý do thoái thác việc về thăm cha mẹ.
Tối hôm đó, tôi nằm trên chiếc giường đệm thơm tho, nghe tiếng dế kêu ngoài vườn, lòng cứ nặng trĩu.
Tôi quay sang nói với chồng: “Sau này mình cố gắng về quê nhiều hơn anh nhé”.
Anh chỉ cười nhẹ: “Ừ, khi nào em thấy thoải mái là được”.
Câu nói ấy làm tôi càng thấy có lỗi.
Đó là lần đầu tiên sau rất lâu, tôi thấy mình thật sự muốn về quê chồng, muốn con được hòa vào thiên nhiên, muốn được nhìn nụ cười mãn nguyện của chồng và cũng thấy lòng nhẹ nhàng hơn bao giờ hết.

Theo VietNamNet
con dâu, phòng ngủ#năm #không #về #quê #chồng #vừa #bước #vào #phòng #ngủ #con #dâu #bật #khóc1773029120
