Mối quan hệ mẹ chồng – nàng dâu từ xưa đến nay vốn dĩ đã mang nhiều định kiến. Ngày mới về làm dâu, thú thật tôi cũng mang tâm lý đề phòng. Tôi tự nhủ mình cứ sống đúng bổn phận, kính trọng bố mẹ chồng nhưng việc gì liên quan đến kinh tế thì phải rõ ràng. Thế nhưng, cuộc đời luôn có những bước ngoặt mà bản thân ta không thể lường trước được.
Ngày cưới, bố mẹ đẻ trao cho tôi một khoản vàng khá lớn. Đó là mồ hôi công sức, là số tiền ông bà chắt chiu dành dụm nhiều năm trời để làm của hồi môn cho con gái đi lấy chồng. Đám cưới vừa xong xuôi được một ngày, mẹ chồng gọi riêng tôi vào phòng. Bà nhẹ nhàng bảo muốn giữ hộ toàn bộ số vàng ấy để tránh thất lạc, lúc nào hai đứa cần việc lớn thì bà đưa lại.
Lúc đó, tôi sững sờ mất vài giây. Dù vẫn vâng lời trao vàng cho mẹ, nhưng trong lòng tôi không tránh khỏi cảm giác lấn cấn, hoang mang. Đem chuyện này tâm sự với hội chị em thân thiết, ai cũng lắc đầu bảo tôi quá ngây thơ, “thả gà ra mà đuổi”. Có người còn gay gắt khuyên tôi nên tìm lý do đòi lại ngay kẻo sau này mất trắng. Những lời bàn tán ấy như tảng đá đè nặng lên lòng tôi, khiến tôi không ít lần nhìn mẹ chồng bằng ánh mắt e dè.

Thế rồi, vòng xoáy cơm áo gạo tiền cuốn tôi đi. Hai vợ chồng thuê một căn phòng nhỏ trên thành phố, quay cuồng với công việc, lo chi phí sinh hoạt rồi sinh con. Cuộc sống chật vật khiến số vàng cưới ấy dần rơi vào quên lãng.
Biến cố ập đến vào khoảng hai năm sau đó. Bố chồng tôi đột ngột bạo bệnh, phải nằm viện điều trị dài ngày. Chi phí thuốc men, phẫu thuật phát sinh liên tục khiến kinh tế cả nhà lao đao. Một buổi tối muộn, đi làm về qua phòng mẹ chồng, tôi vô tình nghe thấy tiếng thở dài nấc nghẹn của bà khi đang ngồi cộng trừ những hóa đơn viện phí. Nhìn dáng vẻ gầy rộc, khắc khổ của mẹ, lòng tôi thắt lại.
Hôm sau, tôi chủ động gặp mẹ và nói: “Mẹ ơi, sức khỏe của bố là quan trọng nhất. Số vàng cưới mẹ giữ hộ con ngày trước, mẹ cứ đem bán đi để lo viện phí cho bố trước đã ạ”.

Mẹ chồng nhìn tôi trân trân, bà hỏi đi hỏi lại mấy lần xem tôi có chắc chắn với quyết định của mình không. Khi thấy tôi gật đầu kiên định, bà không nói gì thêm, chỉ khẽ nắm chặt tay tôi và nói một câu: “Mẹ cảm ơn con”. Sau đợt đó, sóng gió qua đi, bố chồng dần hồi phục nhưng tuyệt nhiên không ai nhắc lại chuyện số vàng ấy nữa. Hai vợ chồng tôi lại tiếp tục cuộc sống ở nhà thuê, chắt bóp từng đồng. Nhìn bạn bè xung quanh lần lượt mua nhà, tậu xe, đôi lúc tôi cũng chạnh lòng, nhưng chưa một lần tôi hối hận vì đã đưa vàng cho mẹ.
Thấm thoắt đã 5 năm trôi qua. Đúng ngày kỷ niệm đám cưới của chúng tôi, mẹ chồng bất ngờ gọi cả nhà về ăn cơm đông đủ. Sau bữa ăn, bà trầm ngâm một lát rồi vào phòng lấy ra một tập hồ sơ dày, đặt nhẹ nhàng trước mặt tôi.

Bà bảo: “Con mở ra xem đi”. Tôi tò mò lật từng trang giấy, để rồi khi nhìn thấy dòng chữ trên đó, tay chân tôi bủn rủn, đầu óc quay cuồng vì kinh ngạc. Đó là sổ đỏ của một căn hộ chung cư đứng tên hai vợ chồng tôi! Tôi tưởng mình nhìn nhầm, dụi mắt đọc đi đọc lại đến ba bốn lần. Giữa lúc tôi còn đang thẫn thờ chưa hiểu chuyện gì, mẹ chồng nắm lấy tay tôi, ánh mắt đầy hiền từ:
“Mẹ biết số vàng năm đó là tâm ý của thông gia gửi gắm cho con. Lúc nhà mình khó khăn nhất, mẹ buộc phải dùng đến nó. Nhưng sau này khi kinh tế ổn định hơn, bố mẹ luôn đau đáu phải bù đắp cho hai đứa. Căn hộ này là tiền tích góp nhiều năm của bố mẹ, cộng thêm khoản tiền bán mảnh đất nhỏ ở quê. Vợ chồng trẻ nên có không gian riêng. Từ giờ các con ra ở riêng đi, sống thoải mái và hạnh phúc là bố mẹ vui rồi”.
Giây phút ấy, nước mắt tôi tuôn rơi không thể kìm nén được. Tôi khóc nức nở như một đứa trẻ ngay trước mặt gia đình chồng.
Hóa ra, sự tử tế và lòng tin tưởng tôi trao đi năm xưa không hề bị lãng phí. Tập giấy tờ ngày hôm đó không chỉ là một tài sản giá trị, mà nó là minh chứng cho tình yêu thương, sự trân trọng mà bố mẹ chồng dành cho tôi. Cuộc đời này thật kỳ diệu, khi chúng ta đối xử với nhau bằng tấm lòng chân thành và bao dung, điều ta nhận lại được đôi khi còn lớn lao hơn gấp bội những gì ta đã cho đi.

Theo Người đưa tin
mẹ chồng, con dâu#năm #chịu #tiếng #dại #vì #đưa #hết #vàng #cưới #cho #mẹ #chồng #giữ #ngày #nhận #lại #tập #giấy #tờ #tôi #khóc #nghẹn1780231726
