Châu Đốc, đêm cuối cùng bên Sáu.
25/02/2026
Sáu ơi, Sáu chỉ định nằm xuống nghỉ một chút thôi mà, sao lần này Sáu ngủ lâu đến vậy? Sáu ngủ để quên đi những muộn phiền thế thái, hay Sáu muốn khép lại vĩnh viễn một kiếp người thầm lặng, đầy rẫy những hy sinh và đau buồn?
Đêm nay, Út ngồi đây với Sáu.
Chỉ sau đêm nay thôi, chị em mình sẽ mãi mãi ngăn cách bởi lằn ranh âm dương nghiệt ngã, Sáu sẽ hóa thành tro bụi. Sẽ không bao giờ còn những buổi tối ngồi đối diện nhau qua sải tay, không còn được nghe tiếng Sáu thì thầm những chuyện giấu kín trong tim suốt nửa thế kỷ qua. Sẽ không còn ai bắt Út phải hứa “sống để bụng, chết mang theo” rồi mới chịu trải lòng mình…
Những lần trước về thăm nhà, Sáu cứ năn nỉ Út ngồi lại nói chuyện thêm chút nữa. Khi ấy Út đi đường xa mệt mỏi, chỉ chìu lòng Sáu được đôi ba lần. Giờ đây, Út tình nguyện ngồi bên Sáu trọn đêm nay, sẵn sàng nghe Sáu kể bao nhiêu chuyện cũng được, mà sao Sáu chẳng nói lời nào? Sáu giận Út rồi phải không? Hay vì thương Út đã quá nặng lòng với Phật sự, nên Sáu chọn im lặng để không làm Út thêm ưu tư?
Sáu ơi… Sáu chỉ còn ở lại căn nhà này một đêm cuối cùng này nữa thôi. Út hiểu rồi, căn nhà này chẳng còn gì để Sáu lưu luyến nữa. Những việc cần làm Sáu đã làm xong, những nợ nần nhân gian Sáu đã trả đủ, những nhẫn nhục Sáu đã gánh trọn vẹn rồi.
Bốn mươi năm trước, khi anh Hai đột ngột ra đi, chính Sáu là người đã dắt Út đi chùa. Sáu chỉ cho Út cách đọc kinh cầu siêu, dặn Út cách ăn chay niệm Phật. Chính Sáu là người đã gieo những hạt giống Bồ-đề đầu tiên vào lòng Út, dẫn dắt Út bước vào nẻo đạo. Vậy mà giờ đây, số phận sao nghiệt ngã quá Sáu ơi! Xưa Sáu đưa Út đi tìm Đạo, nay Út lại phải ngồi đây niệm Phật để tiễn Sáu về cõi giải thoát. Út niệm Phật cho Sáu nghe nè, sao Sáu không cùng niệm với Út như ngày xưa?

Ba mươi năm trước, Út bệnh nặng nằm viện ròng rã. Ngày Út về nhà tịnh dưỡng, Sáu lại hóa thân là người mẹ, tận tụy chăm sóc Út suốt một tháng trời. Sáu nấu từng chén cháo, pha từng chậu nước tắm, tỉ mẩn ngâm chân chà da chết cho Út, rồi mỗi đêm lại xoa lưng cho Út chìm vào giấc ngủ… Út nói Út tự làm được, Sáu vẫn gạt đi: “Út về từ cõi chết, Sáu lo để Út được ấm lòng, bù đắp những ngày xa gia đình…”
Sáu ơi, sao Sáu vĩ đại đến đau lòng như vậy? Sao cả một đời Sáu chỉ biết sống vì người khác? Sao Sáu cứ cho đi mãi mà chưa một lần nghĩ cho bản thân mình? Sáu có biết Út buồn lắm không khi Sáu bỏ đi đột ngột như thế này không?
Từ nay về sau, căn nhà này biết sống sao khi không còn Sáu? Ai sẽ thay Sáu chăm sóc cho chị Ba từng ly sữa, giấc ngủ? Chị Bảy sang đây biết chuyện trò cùng ai? Và Út mỗi lần về nhà, biết nhỏ to tâm sự cùng ai khi chiếc võng Sáu nằm đã trở nên lạnh ngắt?
Nói đi là đi đoạn đành vậy sao Sáu? Nằm xuống là ngủ giấc ngàn thu vậy sao Sáu?
Sáu “ngủ” rồi, Út mới hiểu lòng dạ bời bời vì phải đối diện với khoảng trống mênh mông của tình cốt nhục. Giờ chỉ còn Bảy nữa thôi, buồn quá Sáu ơi!
Tiếng chuông chùa ngân vang trong đêm vắng, như thay lời Út gọi Sáu lần cuối. Sáu hãy cứ đi nhé, đi về phía ánh sáng tịnh khiết của đức A Di Đà. Gánh nặng cuộc đời, Sáu đã đặt xuống được rồi.
Út thương Sáu… thương đến tận cùng của sự lặng thầm.
Nam Mô Tiếp Dẫn Đạo Sư A Di Đà Phật.
Đứa em nhỏ của Sáu,
Út Chinh
Tin tức#Sáu #ngủ #một #chút #sao #lâu #quá #vậy1771987423










