Sau gần một tuần đi công tác xa, tôi quyết định không báo trước để tạo bất ngờ cho vợ. Đồng hồ đã gần 23 giờ khi chiếc taxi dừng trước cổng nhà. Nghĩ đến cảnh vợ sẽ ngạc nhiên khi thấy chồng trở về, tôi khẽ mở cửa, cố gắng không gây tiếng động.
Căn nhà tối om. Chỉ có ánh đèn vàng hắt ra từ phòng ngủ.
Tôi nhẹ nhàng bước lên tầng hai. Nhưng ngay khi cánh cửa phòng vừa hé mở, tôi như chết sững.
Trên chiếc giường của hai vợ chồng có một người đàn ông đang nằm. Anh ta khoảng ngoài 30 tuổi, gương mặt khá hốc hác, mặc bộ quần áo ở nhà của tôi. Còn vợ tôi thì đang ngồi bên cạnh, cẩn thận đắp lại chăn cho người đó.
Máu trong người tôi như sôi lên.
“Tại sao anh lại ở đây?”, tôi quát lớn.
Vợ tôi giật mình đứng bật dậy, còn người đàn ông cũng vội ngồi dậy. Trong đầu tôi lúc ấy chỉ có một suy nghĩ: mình đã bị phản bội.
Không để ai kịp giải thích, tôi lao đến chất vấn người đàn ông lạ.
“Anh là ai? Tại sao lại nằm trên giường của vợ chồng tôi?”

Điều khiến tôi bất ngờ là anh ta không hề hoảng loạn. Anh chỉ nhìn tôi vài giây rồi bình tĩnh đáp:
“Xin lỗi… tôi không biết đây là phòng của anh.”
Câu trả lời ấy càng khiến tôi tức giận.
“Không biết? Đây là nhà tôi!”
Lúc này, vợ tôi vội chen vào, giọng run run:
“Anh bình tĩnh đã, để em giải thích.”
Hóa ra ba ngày trước, trên đường đi làm về, cô ấy phát hiện một vụ tai nạn giao thông. Người đàn ông này bị xe máy tông rồi bỏ chạy. Trong ví anh không có giấy tờ tùy thân, điện thoại thì hỏng hoàn toàn.
Sau khi được đưa vào bệnh viện cấp cứu, bác sĩ xác định anh bị chấn động não nhẹ và mất trí nhớ tạm thời. Do bệnh viện quá tải, còn người thân chưa thể liên lạc, bác sĩ khuyên nên có người chăm sóc tại nhà vài ngày để theo dõi.
Vợ tôi vốn là điều dưỡng nên đã xin phép cơ quan nghỉ ngắn ngày, đồng thời nhận chăm sóc anh theo diện hỗ trợ nhân đạo. Cô dự định sáng hôm sau sẽ gọi điện báo cho tôi nhưng vì chuyến công tác của tôi liên tục thay đổi lịch trình nên chưa kịp liên lạc.
“Tại sao lại cho anh ta nằm ngay phòng ngủ?”, tôi vẫn chưa nguôi cơn giận.
Vợ tôi cúi đầu.
“Phòng khách đang sửa điều hòa, phòng ngủ còn lại thì ngập nước vì đường ống bị vỡ. Em chuyển sang phòng của con ngủ tạm, còn để anh ấy ở đây vì chiếc giường này thấp, thuận tiện nếu phải sơ cứu ban đêm.”
Tôi quay sang nhìn người đàn ông.
Anh khẽ nói:
“Tôi chỉ nhớ mang máng mình từng có một gia đình. Mỗi lần tỉnh dậy đều thấy chị ấy chăm sóc như người thân nên cứ nghĩ mình đang ở nhà.”
Ngay lúc ấy, điện thoại của vợ tôi reo lên.

Đầu dây bên kia là công an địa phương. Họ vừa xác minh được danh tính người đàn ông thông qua dấu vân tay. Gia đình anh cũng đang trên đường đến đón sau nhiều ngày tìm kiếm.
Khoảng một giờ sau, người thân của anh xuất hiện trước cửa. Người mẹ già ôm chầm lấy con trai, bật khóc nức nở vì tưởng đã mất con mãi mãi.
Trước khi rời đi, người đàn ông quay lại nhìn tôi rồi cúi đầu thật sâu.
“Cảm ơn anh đã tin vợ mình. Nếu hôm nay anh không cho tôi cơ hội giải thích, có lẽ tôi sẽ mang theo món nợ ân tình này suốt đời.”
Tôi lặng người.
Thực tế, người cần xin lỗi lại chính là tôi.
Chỉ vì một khoảnh khắc nóng giận và sự nghi ngờ, tôi suýt phá vỡ niềm tin dành cho người phụ nữ đã luôn sống tử tế và hết lòng vì người khác.
Sau sự việc ấy, tôi nhận ra rằng trong hôn nhân, điều đáng sợ nhất không phải là sự xuất hiện của một người lạ, mà là việc chúng ta vội vàng kết luận trước khi chịu lắng nghe sự thật.

Theo Người đưa tin
công tác, đàn ông lạ #Đi #công #tác #về #tôi #chết #lặng #khi #thấy #người #đàn #ông #lạ #trên #giường #vợ #và #sững #người #trước #câu #nói #của #anh1784775227










