Má ơi! Có còn đâu mà đợi, mà chờ…

Má ơi! Có còn đâu mà đợi, mà chờ…

Má ơi! Có còn đâu mà đợi, mà chờ…

Sài Gòn, ngày 07 tháng 01 năm 2026

Ngày đầu năm, dương lịch 01/01/2026. Trong khi ngoài kia người ta rộn ràng chào đón năm mới, thì tôi lặng lẽ tìm về quê cũ để cúng giỗ Má.

Đứng trước bàn thờ, nhìn di ảnh Má mỉm cười hiền hậu giữa khói hương nghi ngút, lồng ngực tôi bỗng nghèn nghẹn, quặn thắt. Cảm giác ấy, đau đớn và xót xa y hệt như cái ngày định mệnh của 38 năm về trước – ngày Má bỏ lại thằng Út mà đi giữa một chiều đông giá lạnh.

Má ơi! Có còn đâu mà đợi, mà chờ…插图

Ngày ấy, tôi là chàng trai trẻ đang đứng trước ngưỡng cửa kỳ thi tốt nghiệp trung học (Tú tài). Chưa từng trải qua nỗi đau sinh ly tử biệt, chưa hiểu thế nào là âm dương cách trở, tôi gồng mình đón nhận thực tại tàn nhẫn ấy bằng sự rắn rỏi của một đứa con trai. Suốt ba ngày tang lễ, tôi không rơi một giọt nước mắt, cứ lầm lũi quanh quẫn bên quan tài Má trong căn nhà sàn mái lá đó, cứng cỏi đến lạ lùng.

Nhưng rồi, khoảnh khắc chiếc quan tài từ từ hạ xuống huyệt mộ, bức tường thành kiên cường trong tôi vỡ vụn. Giây phút ấy, tôi bàng hoàng nhận ra: Hết thật rồi! Từ nay mình vĩnh viễn mất Má rồi! Tiếng “vĩnh biệt” sao mà nghiệt ngã, đau thương đến thế. Tôi òa khóc như chưa từng được khóc, đôi chân khụy xuống ngay bên miệng hố sâu. May thay, thằng bạn Mạnh Hùng đứng cạnh đã kịp thời chụp lấy tay tôi, nếu không, có lẽ tôi đã ngã nhào xuống mộ để được theo Má.

Cuộc đời Má và tôi gắn liền với những con số đầy duyên nghiệp. Má lấy chồng năm 18 tuổi, đến năm 38 tuổi mới sinh được tôi – đứa con út trong 10 đứa con của Má. Và giờ đây, Má đã về làm người thiên cổ đúng tròn 38 năm. Chừng ấy năm Má rời xa cõi tạm cũng là chừng ấy thời gian tôi khoác áo nâu sòng, nương thân nơi cửa Phật.

38 năm. Gần bốn thập kỷ trôi qua, tôi cứ ngỡ thời gian sẽ xóa nhòa tất cả. Nhưng không, lòng tôi vẫn nhớ Má quay quắt, nhớ khôn nguôi. Và tôi tin rằng, ở một thế giới xa xôi nào đó, Má cũng đang dõi theo và nhớ thương thằng Út này nhiều lắm.

Viếng mộ Má, trong không gian tịch liêu của đất trời, trong sâu thẳm tiềm thức văng vẳng bên tai giọng hát của cô Hương Lan với ca khúc “Có căn nhà nằm nghe nắng mưa:

“…Rồi ngày con trở về đây,
Mồ kia xanh cỏ lấp thân mẹ rồi,
Lấp thân mẹ rồi.
Mẹ còn đâu, mẹ còn đâu!…”

Từng lời, từng chữ như mũi kim châm vào trái tim rỉ máu. Tôi không cầm được nước mắt. Nỗi đau mất mẹ dường như chưa bao giờ cũ, nó sẽ theo tôi đi đến tận cuối cuộc đời.

Má ơi! Có còn đâu mà đợi, mà chờ…插图1

Chứng kiến cảnh vô thường, tôi lại càng xót xa khi thấy nhiều bạn trẻ ngày nay còn Mẹ mà không biết trân quý. Các con ơi, các con có biết mình đang hạnh phúc đến nhường nào không? Đừng đợi đến khi cài lên ngực bông hồng trắng, đứng trước nấm mồ xanh cỏ mới giật mình hối hận. Đừng để những lời yêu thương trở nên quá muộn màng, đừng làm Mẹ buồn, đừng làm Mẹ khóc.

Với tôi, một người tu hành đã đi qua gần hết kiếp người, nếu có một phép màu để Má sống lại, tôi sẵn sàng đánh đổi tất cả mọi thứ mình đang có, chỉ để đổi lấy một ngày… đúng một ngày thôi, được ngồi bên Má, được gọi hai tiếng: Má ơi!.

Thích Thiện Thuận

Tin tức#Má #ơi #Có #còn #đâu #mà #đợi #mà #chờ1768238271

Tin mới cập nhật

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

.
.
.
.