Một lời tâm sự từ người áo nâu

Một lời tâm sự từ người áo nâu

Một lời tâm sự từ người áo nâu插图

Kính thưa quý Phật tử,
Mấy ngày qua, tôi đọc và nghe nhiều câu chuyện liên quan đến những người mang hình thức của người tu hành. Có những điều khiến tôi lặng người, có những việc khiến lòng mình thật sự đau.
Tôi đau không phải vì một cá nhân nào đó.
Tôi đau vì nghĩ đến hai chữ “Phật giáo”.
Bởi phía sau một chiếc áo nâu là biết bao niềm tin của người Phật tử. Là ánh mắt kính trọng của những người tìm đến chùa khi cuộc đời có quá nhiều khổ đau. Là những người mẹ, người cha gửi con mình đến cửa Phật với mong muốn con biết sống hiền lành. Là những người đang tuyệt vọng tìm một nơi bình yên để nương tựa.
Vậy nên, mỗi lời nói của người tu, mỗi hành động của người tu đều có thể trở thành một bông hoa làm đẹp đạo, nhưng cũng có thể vô tình trở thành một vết thương trong lòng người Phật tử.
Tôi cũng là người đang khoác chiếc áo tu hành.
Và tôi hiểu rằng, người tu chúng ta không phải là những người hoàn hảo. Chúng ta cũng có những lúc yếu lòng, có những lúc sơ suất, có những điều chưa làm được như lời mình học.
Nhưng chính vì biết mình còn nhiều thiếu sót, nên càng phải biết khiêm cung và tỉnh thức.
Chúng ta có thể giảng rất hay về từ bi, nhưng điều quan trọng là khi bị người khác làm tổn thương, mình có còn giữ được lòng từ bi hay không.
Chúng ta có thể nói rất nhiều về giới luật, nhưng điều quan trọng là khi không có ai nhìn thấy, mình có còn biết giữ mình hay không.
Chúng ta có thể nói về buông bỏ, nhưng điều quan trọng là khi danh lợi chạm đến, mình có thật sự buông được hay không.
Tu không phải là mặc chiếc áo khác với người đời.
Tu là học cách sống khác với những tham, sân, si của chính mình.
Tôi chỉ mong những người đang mang trên mình chiếc áo của Như Lai hãy một lần ngồi thật yên, nhìn lại chính mình và tự hỏi:
Mình đang làm cho người khác đến gần Phật hơn, hay khiến họ xa Phật hơn?
Mình đang làm sáng hình ảnh người tu, hay đang khiến người đời mất niềm tin?
Mình đang phụng sự Tam bảo, hay đôi khi đang vô tình đặt cái tôi của mình lên trên Tam bảo?
Những câu hỏi ấy có lẽ không dễ trả lời.
Nhưng người tu cần có những phút thành thật với chính mình.
Kính thưa quý Phật tử,
Nếu những ngày qua quý vị nhìn thấy những điều khiến mình buồn, xin đừng vì thế mà quay lưng với Phật pháp.
Xin đừng đánh mất niềm tin vào đạo Phật chỉ vì những khiếm khuyết của một vài con người.
Phật pháp vẫn là con đường của từ bi và trí tuệ.
Một người có thể làm điều chưa đúng, nhưng giáo pháp không vì thế mà sai.
Một người có thể đánh mất phẩm hạnh, nhưng những lời dạy của Đức Phật vẫn còn nguyên giá trị.
Và chúng ta cũng đừng dùng sự phẫn nộ để bảo vệ Phật pháp, bởi đôi khi chính sự phẫn nộ lại làm chúng ta xa rời tinh thần từ bi mà Đức Phật đã dạy.
Nếu cần lên tiếng, hãy lên tiếng bằng sự tỉnh thức.
Nếu cần góp ý, hãy góp ý bằng lòng từ.
Nếu cần phê bình, hãy nhớ rằng phía sau một con người chưa hoàn thiện vẫn là một chúng sinh đang trên đường học đạo.
Tôi viết những dòng này không phải để phán xét ai.
Tôi chỉ muốn tự nhắc chính mình.
Là người tu, xin đừng để chiếc áo mình đang mặc trở thành gánh nặng cho Phật pháp.
Xin đừng để một phút nóng giận làm tổn thương niềm tin của một người.
Xin đừng để một chút danh lợi khiến mình quên mất lý tưởng ban đầu của đời xuất gia.
Và xin đừng quên rằng:
Ngày chúng ta bước vào cửa Phật, chúng ta đã nguyện sống một đời không chỉ cho riêng mình.
Có những người nhìn vào chúng ta để tìm thấy Phật.
Có những người nghe chúng ta nói để tìm thấy niềm tin.
Có những người nhìn cách chúng ta sống để hiểu thế nào là người con Phật.
Vì vậy, giữ gìn phẩm hạnh của người tu cũng chính là giữ gìn niềm tin của chúng sinh đối với Tam bảo.
Tôi mong quý Phật tử hãy bình tâm.
Đừng tranh luận hơn thua.
Đừng chửi mắng.
Đừng dùng một điều chưa đẹp để tạo thêm nhiều điều xấu.
Hãy trở về với chính mình, thắp một nén hương, niệm một câu Phật hiệu và tự nhắc:
“Con học Phật để chuyển hóa chính mình, không phải để phán xét người khác.”
Còn với những người đang khoác áo Như Lai, tôi chỉ xin được cúi đầu nhắc nhau một câu:
Xin hãy thương Phật pháp bằng chính đời sống của mình.
Bởi một ngôi chùa đẹp chưa chắc làm người ta kính Phật.
Một bài giảng hay chưa chắc làm người ta tin Phật.
Nhưng một người tu có giới hạnh, khiêm cung, từ bi và chân thật có thể khiến một người đang đau khổ tìm lại được niềm tin vào cuộc đời.
Đó có lẽ mới là sự hoằng pháp sâu sắc nhất.
Đêm nay, tôi lại trở về với mái chùa, thắp một ngọn đèn trước Phật.
Không cầu cho ai đúng, ai sai.
Chỉ nguyện cho tất cả chúng ta, những người đang học Phật, biết soi lại chính mình trước khi soi lỗi người khác; biết cúi xuống trước khi muốn người khác cúi đầu; biết im lặng khi cần thiết và biết nói lời chân thật khi Phật pháp cần được bảo vệ.
Mong cho người tu biết giữ mình.
Mong cho Phật tử giữ được niềm tin.
Mong cho những điều chưa đẹp sớm được chuyển hóa.
Và mong cho ánh sáng từ bi của Đức Phật luôn được gìn giữ trong từng mái chùa, từng người con Phật và trong chính trái tim của mỗi chúng ta.
Nam mô Bổn Sư Thích Ca Mâu Ni Phật.

Diễn đàn#Một #lời #tâm #sự #từ #người #áo #nâu1786587345

Tin mới cập nhật

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

.
.
.
.