
Hôm qua khi về chùa sư đệ dự lễ khai đàn Dược Sư, cầu bình an đầu Xuân, có bạn hỏi tôi, ở những điểm du lịch tâm linh như núi Bà Đen “có Phật” không thầy, mà sao người ta kéo đến đó đông thế?
Đây là câu hỏi khá hay nhưng cũng khá khó đối với tôi nhất là đối với từ “có Phật”(đứng ở góc độ nào để trình bày cho ra).
Các cụ xưa dạy, “đất có thổ công, sông có hà bá”. Điều đó chỉ ra mỗi nhà đều có “thần thổ công” vì mảnh đất nào có con người ở dù xấu đến mấy thì vẫn có chỗ đắc địa. Chỗ ấy là chỗ tụ khí tụ hình. Hình là thế và dáng của đất, khí là dòng năng lượng tích tụ dịch chuyển.
Kinh Hoa Nghiêm nói: “Tình dữ vô tình đồng viên chủng trí”.
Đức Phật xếp chúng sinh vào hai loại: hữu tình chúng sinh và vô tình chúng sinh. Hữu tình chúng sinh chỉ cho Phật tính, và ở đâu có hữu tình chúng sinh ở đó có Phật tính. Vô tình chúng sinh chỉ cho Pháp tính, khắp thế giới sự vật hiện tượng chung quanh ta đều là Pháp tính.
Phật tính Pháp tính không hai, nên hình tướng có thể sai khác nhau nhưng bản thể thì không khác. Điều đó cũng đúng với bản chất tương quan mà lý duyên khởi đã chỉ ra.
Thiền sư Không Lộ viết:
“Trạch đắc long xà địa khả cư,
Dã tình chung nhật lạc vô dư.
Nhất thời trực thướng cô phong đỉnh,
Trường khướu nhất thanh hàn thái hư”.
“Trạch đắc” chính là tìm được cái chỗ đắc địa. Chỗ đắc địa là chỗ hình khí cùng tụ, năng lượng trong lành, thanh tĩnh hợp với khí chất con người thì sinh sống ở đó sẽ sảng khoái, tiêu dao.
Quan sát sẽ thấy mặt trời tượng trưng cho năng lượng dương và mặt trăng tượng trưng cho năng lượng âm. Vũ trụ là một không gian bao la rộng lớn không thể khám phá hết, theo đó được kinh Phật miêu tả là có hằng hà sa số thế giới như cát sông Hằng. Vật lý học cũng đã đưa ra khái niệm “Vật chất tối” để nói về nguồn năng lượng khổng lồ này.
Hai nguồn năng lượng mặt trời mặt trăng lại được tạm chia thành dòng thời gian luân chuyển giữa ngày và đêm, tác động trực tiếp đến sức sống muôn loài và tâm sinh lý con người. Ở đó ngày (mặt trời) là dương, đêm (mặt trăng) là âm.
Cũng như vậy phần lưng con người được xếp vào đường kinh dương và phần bụng con người được xếp vào đường kinh âm. Tác động vào các vùng này đúng cách sẽ sinh phát sinh sự tăng giảm nhiệt lượng (nóng lạnh) trong cơ thể.
Như vậy ở chỗ cao nóng mà tìm được một nơi mát che chở thì nó thuộc âm. Năng lượng âm lớn mạnh sẽ tụ khí thành hình. Xây một ngôi nhà, ngôi chùa ở chỗ nóng mà vào trong trú ngụ thấy mát thì đắc địa. Xây một ngôi nhà mà vào trong thấy nó cũng nóng như ngoài trời thì không đắc địa vì khí âm không tụ.
Trong vật lý học, năng lượng âm được ví là phản năng lượng. Thế năng hấp dẫn năng lượng âm và động năng hấp dẫn năng lượng dương.
Ta có thể thấy, vì sao xưa nay các nhà địa lý phong thuỷ thường chọn xây chùa, đền, công trình tâm linh trên núi rừng và những chỗ đắc địa. Vì địa thế ấy là nơi dễ tích tụ năng lượng âm, hợp với thờ cúng thần Phật và người đã khuất.
Nếu chăm nom, kính ngưỡng thờ cúng càng lâu năm năng lượng âm càng tích tụ và khi ấy họ xem chốn ấy là linh thiêng: rừng thiêng, núi thiêng, chùa thiêng, đền thiêng… Trong một gia đình, chọn không gian thờ cúng tổ tiên ở đâu, thì chỗ ấy cũng là chỗ thiêng, tích năng lượng âm, không thể nói năng đi lại chộn rộn ở đó được. Và nơi đó cũng để nhằm gửi gắm niềm tin, tình cảm, tâm nguyện của con cháu…
Đôi khi cái thiêng không hoàn toàn ở những pho tượng, mà cái thiêng là pho tượng được cất lên đúng ở chỗ đắc địa, nên mới tụ linh tụ khí, hấp dẫn dòng năng lượng dương chảy đến.
Đến những vùng năng lượng âm mạnh, tĩnh tâm sẽ kích hoạt các vi sóng âm trong cơ thể khi này luật tương tác và hấp dẫn xảy ra. Nếu ngay khi ấy phát sinh bực bội, lòng thành (nhất tâm) không có, khởi động động năng (tâm phóng dật), đánh tan nguồn năng lượng âm trong cơ thể, khí huyết nghịch hành, rước vào phiền não…
Trong cuộc sống, vì con người chuyển động không ngừng, nên tạo ra năng lượng dương. Suốt trong năm cơ thể bị quá tải bởi nguồn năng lượng này, nên khi có thời gian nghỉ, họ thường chọn tìm về những địa điểm gần gũi với thiên nhiên, các làng quê yên bình hay những nơi thanh tĩnh…
Thử hình dung, tại sao một ngôi đền thiêng hay một khu du lịch sinh thái ở nơi rừng núi mà con người ưa thích tới đó, không chỉ một lần trong năm mà hết năm này sang năm khác, khuyên gì cũng không cản được bước chân họ đi.
Cái gì hấp dẫn họ, đó chính là năng lượng âm, vật lý học chỉ ra, nhưng mắt thường chúng ta không nhìn ra được.
Theo vật lý học, độ mạnh của tương tác hấp dẫn tuỳ thuộc vào sự gia tăng của động năng và thế năng hấp dẫn âm trong trường tác động ấy.
Tôi cho rằng, đi núi rừng hay cảnh thiêng về có sức khoẻ, làm ăn tốt lên…, không phải do thần Phật ban ơn giáng hoạ, mà do đúng thời điểm hai nguồn năng lượng kia tương tác hấp dẫn nhau, cộng hưởng với các luật rung động, luật hấp dẫn, luật tương tác và cả những tâm lý hành vi số đông tạo nên một từ trường năng lượng có cùng cộng hưởng.
Tuy nhiên, bất cứ sự co – giãn thái quá nào trong trường năng lượng ấy cũng dễ tạo ra khủng hoảng. Đó là lý di ta thấy có những lễ hội xảy ra giẫm đạp hay nhiều người ngất xỉu. Hoặc do khai thác quá mức, tạo ra dòng động năng lấn át thế năng thì sẽ gây ra các hậu quả cho môi trường sống, từ đó giảm hiệu suất hấp dẫn của thế năng.
Ở tất cả các thành phố lớn, năng lượng dương (động năng)chiếm ưu thế. Ngược lại ở núi rừng năng lượng âm (thế năng) chiếm ưu thế. Để bảo toàn năng lượng, cần cả hai lực này tác động một cách quân bình.
Khi tìm hiểu ra điều này, bản thân tôi mỗi khi đi đến rừng núi cảnh thiêng, tôi chọn cách ngồi tĩnh tâm, hoặc tránh xa đám đông để đón nguồn năng lượng âm, còn việc chiêm bái Phật là thái độ cung kính thông qua hình thức nghi lễ chứ không cầu xin gì.
Và cá nhân tôi cũng trải nghiệm việc chọn ngày cơ thể bình hoà, huyết áp ổn định, tinh thần không vướng bận sẽ đi thăm thắng tích. Tôi cho rằng đất đai, sông núi là xương máu, khí chất của tổ tiên mình để lại, dù cho là ai cai quản thì hồn thiêng muôn đời vẫn vậy thôi. Ứng xử thế nào cho chuẩn mực để nó ngày càng thiêng liêng đó là điều những người quản lý cần phải làm.
Tôi cũng xin ví dụ thêm, một người huyết áp cao, đi vào ngày nắng nóng, thiếu nước uống, di chuyển nhiều, gặp cảnh người nườm nượp chen chúc, động năng khiến cho khí dương sinh ra quá lớn, khí âm trong cơ thể vốn đã kém do huyết nghịch, gặp khí dương tác động mạnh, khí âm càng hao tổn thêm. Nếu không hiểu mà cứ nhắm mắt mà đi như vậy, phúc chẳng thấy đâu lại rước thêm hoạ.
Cũng như vậy, một người hàn lạnh, khí dương suy, đi vào lúc vắng người, khí âm rừng núi vốn đã thịnh, gặp thêm thời tiết mưa lạnh, khí âm đã vượng lại càng thêm vượng, cơ thể không chống chịu được.
Phật và thánh chúng khi xưa, với thời tiết khắc nghiệt như Ấn Độ cũng phải chọn những gốc cây to hay hang đá để trú tránh.
Không gian tĩnh tích âm, ngày tĩnh tích âm, thiền tĩnh tích âm… Người tu ở chỗ dòng người cứ đổ về quanh năm thì không hợp với tĩnh tâm, tiếp xúc nhiều khí chất sẽ mau tán.
Cho nên ngoài mùa lễ hội, cần phải có thời gian lánh động tìm tĩnh để cân bằng lại năng lượng cho cơ thể, cho cả núi rừng.
Mỗi việc làm hàng ngày của chúng ta cũng vậy, tập quan sát thời tiết âm dương, chọn thời điểm thích hợp thì tự nhiên âm dương hoà hợp, tác động đến tâm sinh lý mà có những quyết định sáng suốt đúng đắn, nên “hữu cầu tất ứng”.
Cũng xin thưa thêm, các vị thiền sư ẩn trong núi rừng có thể quy y cho chim thú, cây cỏ, đá sỏi thì hiểu rằng bất cứ cái gì có hình khí thì đều có năng lượng, và cũng bởi Phật tính Pháp tính không hai như Kinh Hoa Nghiêm đã nói.
Thích Thanh Thắng
Bài nổi bật,Diễn đàn#Bàn #về #sự #thiêng1772423785










