KHI HƠI THỞ CÒN NGUYÊN VẸN, HÃY THƯƠNG NHAU KHI CÒN CÓ THỂ

KHI HƠI THỞ CÒN NGUYÊN VẸN, HÃY THƯƠNG NHAU KHI CÒN CÓ THỂ

KHI HƠI THỞ CÒN NGUYÊN VẸN,
HÃY THƯƠNG NHAU KHI CÒN CÓ THỂ

Vạn Thiện, ngày 4 tháng 9 năm 2026

Chặng cuối nghiệt ncủa kiếp nhân sinh

Chẳng có trường thiền nào giáo dục về tính vô thường thấm khía bằng cánh cửa khoa Hồi sức Tích cực (ICU) của Bệnh viện. Đứng trước gần 30 con người nằm bất động trên giường bệnh, người quấn chằng chịt dây nhợ, ống thở cắm thẳng vào cổ họng phát ra tiếng khò khè đơn độc, tiếng máy đo nhịp tim liên hồi… tôi thấy tim mình nhói đau.

Thê thảm và nghiệt ngã hơn tất cả những gì tôi từng hình dung về chặng cuối của một đời người, nơi ranh giới sống chết chỉ còn đếm bằng từng giây ngắn ngủi. Bất chợt, một niệm tâm lóe lên làm tôi giật mình: Nếu một ngày mai, chính mình cũng nằm thoi thớp như thế ở căn phòng lạnh ngắt này thì sao…?

Khẽ hỏi vị bác sĩ trực về cơ hội bình phục của bà con, câu trả lời nhận lại chỉ là một ánh mắt đượm buồn cùng lời đáp buông thõng: “Chờ phép màu thôi Thầy ạ!. Lời nói ấy cay đắng làm sao! Trước nỗi đau xé thịt nát xương của bệnh tật, trước sự chi phối tàn khốc của cái chết trên xác thân tứ đại, dù thấu hiểu giáo lý vô thường đến đâu, con người ta vẫn không tránh khỏi cảm giác sợ hãi và bất lực.

KHI HƠI THỞ CÒN NGUYÊN VẸN, HÃY THƯƠNG NHAU KHI CÒN CÓ THỂ插图

Còn chi là mấy nấc thang danh lợi?

Nhìn những thân xác lạnh ngắt chỉ còn nhịp đập yếu ớt nhờ sự hỗ trợ của máy móc, tôi chợt nhận ra sự bình đẳng tuyệt đối của kiếp người: Không còn khác biệt giữa cao sang quyền quý với thiếu thốn nghèo hèn. Chẳng còn hơn thua giữa oai danh lẫy lừng với bần hèn vô danh. Mọi đẳng cấp, địa vị, của cải cuối cùng đều trở thành vô nghĩa khi hơi tàn lực kiệt.

Tất cả chúng ta, dù là ai, khi trút bỏ lớp áo danh lợi thế gian thì cũng chỉ là một khối thịt xương vô lực nằm chờ duyên tận.

Cầm trên tay 4 phần quà bì thư còn dư, tôi hỏi bác sĩ về 4 bệnh nhân còn lại. Vị bác sĩ nói thật nhỏ: “Đã xuất viện rồi Thầy ạ!. Lòng tôi chợt lóe lên niềm mừng rỡ ngây thơ: “À, khỏe mạnh về rồi sao!. Nhưng bác sĩ lắc đầu: “Dạ không, gia đình đưa về lo hậu sự.., thưa Thầy..

Trời đất như chao đảo! Trong khi ở các góc phòng bệnh kia của bệnh viện này, những bệnh nhân khác cố nở nụ cười héo hắt nhận chút quà tình thương, thì ở góc đời nào đó ngoài kia, những chiếc xe mai táng đang chở quan tài đến như món quà cuối hành trình cho 4 con người ấy về với đất mẹ.

Tôi rời bệnh viện với một niềm tiếc nuối khôn nguôi. Giá như sáng nay tôi đến sớm hơn một chút, giá như tôi còn cơ hội để nắm lấy 4 đôi bàn tay ấy, trao cho họ chút hơi ấm và lời an ủi trước khi họ nhắm mắt xuôi tay. Sự sống và cái chết, mất và còn, gặp gỡ và chia li… sao mà mong manh đến ngậm ngùi!

Thật sự, lòng tôi thấy buồn với nỗi tiếc nuối vì lời yêu thương chưa kịp trao.

Ra khỏi căn phòng bệnh ngập tràn suy tư, lòng tôi trăn trở miên man. Cuộc đời này thật ngắn ngủi và giả tạm. Đừng đợi đến khi người thân nằm gục trên giường bệnh, giữa tiếng máy thở khò khè mới vội vã giọt nước mắt muộn màng. Đừng đợi đến khi nắp quan tài khép lại mới thốt lên những lời yêu thương cay đắng.

KHI HƠI THỞ CÒN NGUYÊN VẸN, HÃY THƯƠNG NHAU KHI CÒN CÓ THỂ插图1

Ước gì: Mỗi chúng ta biết trân quý từng phút giây khi người thân còn hiện diện bên mình. Sống tử tế, nói lời dịu dàng và trao trọn tình thương cho cha mẹ, vợ con, anh em khi họ còn có thể nghe, có thể thấy và có thể cảm nhận. Nhìn qua cánh cửa bệnh viện để buông xả những thù hận, đố kỵ, chen co nơi thương trường và cuộc sống hằng ngày.

Hãy nắm lấy tay nhau khi bàn tay còn ấm, hãy ôm lấy nhau khi tim còn nhịp đập. Bởi vì ngày mai, có thể chúng ta hoặc họ sẽ không bao giờ thức dậy nữa…

Nam Địa Tạng Vương Bồ-tát tác đại chứng minh.

Thích Thiện Thuận

Tin tức#KHI #HƠI #THỞ #CÒN #NGUYÊN #VẸN #HÃY #THƯƠNG #NHAU #KHI #CÒN #CÓ #THỂ1788793207

Tin mới cập nhật

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

.
.
.
.