Tôi sinh ra trong một gia đình kinh doanh khá giả. Mọi người gọi tôi là “công tử nhà giàu”. Chính vì vậy, khi biết tôi yêu một cô gái có bố mẹ bán hoa quả ở chợ, mẹ tôi phản đối dữ dội.
Mẹ nói nhà tôi và nhà cô ấy không môn đăng hộ đối. Mẹ sợ tôi lấy vợ rồi phải gánh vác cả gia đình bên ngoại, sợ người ta dị nghị con trai nhà giàu lại cưới con gái bán hàng ngoài chợ.

Ngày tôi đưa cô ấy về ra mắt, không khí trong nhà nặng nề đến mức tôi thấy thương bạn gái vô cùng. Cô ấy luôn lễ phép, nhẹ nhàng nhưng bố mẹ tôi vẫn giữ khoảng cách. Chưa bao giờ tôi phải tranh luận nhiều với bố mẹ như thế. Tôi dùng tất cả lý lẽ để bảo vệ người mình yêu, bởi tôi biết điều quý giá nhất ở cô ấy không phải hoàn cảnh gia đình, mà là nhân cách, sự tử tế và lòng hiếu thảo.
Sau nhiều tháng căng thẳng, cuối cùng bố mẹ cũng đồng ý cho chúng tôi cưới nhau, dù tôi biết trong lòng ông bà vẫn còn nhiều lăn tăn.
Đám cưới được tổ chức tại một khách sạn sang trọng. Quan khách hai bên đông đủ, ai cũng vui vẻ chúc phúc cho đôi trẻ. Nhưng có lẽ, điều khiến cả gia đình tôi nhớ mãi lại xảy ra trong lúc trao quà cưới.
Khi MC mời hai bên gia đình lên sân khấu, mẹ vợ tôi trong bộ áo dài giản dị bước lên. Bà cẩn thận lấy ra những chiếc hộp nhỏ rồi trao cho con gái 3 cây vàng, trao cho tôi 1 cây vàng.
Giọng bà run run: “Đây là số tiền bố mẹ chắt chiu, dành dụm suốt bao năm. Chỉ có một mình con nên bố mẹ luôn mong ngày con đi lấy chồng sẽ có chút vốn liếng mang theo”.
Cả hội trường gần như lặng đi.
Tôi nhìn xuống hàng ghế phía dưới, thấy bố mẹ mình bất ngờ đến mức ngơ ngác. Bởi trước đó, bố mẹ tôi chuẩn bị cho con dâu 2 chỉ vàng. Chưa kể, họ hàng bên vợ cũng lên trao nhiều món quà giá trị khiến ai nấy đều sửng sốt.
Thú thật, chính tôi cũng ngỡ ngàng. Bấy lâu nay, tôi chỉ biết bố mẹ vợ bán hoa quả ở chợ. Sau này vợ mới kể, ông bà làm đầu mối cung cấp hàng cho nhiều nơi, nhiều năm cần cù tích cóp nên cuộc sống cũng dư dả. Nhưng điều khiến tôi xúc động hơn cả là bao nhiêu tiền bạc ấy đều được bố mẹ âm thầm dành cho con gái.
Sau đám cưới, thái độ của bố mẹ tôi thay đổi hẳn.
Sáng hôm sau, mẹ gọi vợ tôi vào phòng nói chuyện rất lâu. Không còn vẻ xa cách ngày nào, bà nhẹ nhàng hỏi han, dặn dò con dâu như con gái ruột. Tôi hiểu, đó cũng là cách mẹ âm thầm nói lời xin lỗi vì đã từng cấm cản chuyện tình cảm của chúng tôi.
Giờ đây, hai bên thông gia thường xuyên gọi điện hỏi thăm nhau, mời nhau sang chơi nhà. Mỗi lần nghe tiếng cười của bố mẹ mình khi trò chuyện với bố mẹ vợ, tôi lại thấy lòng ấm áp lạ thường.
Có lần, bố tôi bảo: “Bố mẹ không thay đổi vì thấy nhà thông gia có nhiều tiền. Điều khiến bố mẹ nể phục là nghị lực của ông bà ấy. Từ đôi bàn tay trắng, từ gánh hoa quả ngoài chợ, họ đã nuôi dạy được một cô con gái tử tế, giỏi giang và sống biết trước biết sau. Mấy tháng vợ con làm dâu, bố đã hiểu ra điều đó”.
Nghe bố nói, tôi bỗng thấy mắt mình cay cay. Tôi yêu vợ vì nhân cách, chưa từng quan tâm tới hoàn cảnh nhưng thật không ngờ, ngoài vợ tôi, gia đình vợ cũng tốt bụng vô cùng. Có lẽ, người may mắn chính là tôi chứ không phải là vợ…

Theo VietNamNet
thông gia #Nhà #trai #bất #ngờ #với #món #quà #cưới #thông #gia #bán #hoa #quả #trao #cho #con #gái1782540804










