SÁU ƠI, BẾN ĐỢI ĐÃ BÌNH YÊN…!
Vạn Thiện, ngày 14 tháng 3 năm 2026
Mới đó mà đã hai mươi mốt ngày kể từ khi Sáu chọn ngủ vùi giấc thiên thu.
Tối nay, dưới ánh đèn vàng ấm áp Đại hùng bửu điện uy nghiêm chùa Vạn Thiện, đại chúng cùng nhiếp tâm tụng kinh cầu siêu cho Sáu. Không gian nghiêm tịnh lạ thường, chỉ có tiếng mõ thâm trầm hòa trong gió núi, Út bỗng cảm thấy như Sáu vẫn đâu đây, lẩn khuất giữa hương trầm, dịu dàng nhìn Út như những ngày xưa trong căn bếp cũ nhà mình ở Châu Đốc.
Có lẽ, Sáu đã chọn nơi này để gởi gắm linh hồn sau đoạn đường dài rong ruổi kiếp người mệt mỏi. Sáu từng thủ thỉ với Út: “Mai này chị Ba trăm tuổi, Sáu sẽ về chùa ở với Út cho an tâm”. Chị Ba vẫn còn đó, và Út cũng đã đưa Sáu về chùa rồi đây… Chỉ là, Út không đón được cái huyễn thân năm uẩn với nụ cười hiền trong ánh mắt u hoài ấy, mà chỉ có thể đón chút hình hài tro bụi của Sáu gửi vào cửa Phật miền sơn cước Thị Vải này.
Vườn chùa Vạn Thiện có năm trăm cây cau luôn vươn thẳng giữa trời xanh, tàu lá đong đưa chuyện trò cùng mây ngàn gió núi. Út vẫn thường dí dỏm bảo với đại chúng rằng: “Đây là năm trăm vị La-hán đứng sừng sững hộ trì già-lam”. Giờ đây, Út đã gửi lại một chút tro cốt của Sáu vào từng gốc cau ấy, rồi thầm thì: “Sáu ơi, Sáu hãy theo bước năm trăm vị La-hán mà tu tập cho đến ngày giác ngộ nha Sáu!” Út cũng đã khẩn cầu chư vị: “Bạch các ngài La-hán thần thông quảng đại, xin hãy dang tay chở che cho người chị hồng nhan bạc phận của con, để chị được an yên ngàn đời nơi cửa Phật”.

Tiếng kinh cầu siêu thất thứ ba vang vọng giữa đêm vắng. Lòng Út bỗng chùng xuống khi nghe tiếng gió lộng ngoài hiên kéo theo tiếng rít ngân dài. Phải chăng Sáu cũng đang về, lặng lẽ ngồi bên Út tụng lời kinh giải thoát?
Chuông vô tâm, gió vô hình
Giao hòa thành tiếng kệ kinh ‘không lời’
Khách trần lỡ bước, chơi vơi
Hóa ra hư ảo… chuyện đời hợp tan.
Sáu ơi, có phải Sáu về đây để nhắc Út nhớ về lẽ thật của dương trần ngắn ngủi? Ngày ấy, chị em mình cùng nhổ mạ cấy lúa ngoài đồng, cùng nấu cơm lặt rau trong bếp, rồi có lúc cùng tụng kinh đi chùa… Cứ ngỡ, anh chị em mình sẽ mãi mãi có nhau dưới mái nhà xưa bên dòng sông Hậu hiền hòa. Ngờ đâu, gốc cây lá rụng, nước đã chảy xuôi dòng. Ân tình nào rồi cũng phôi pha theo năm tháng, gặp gỡ nào há chẳng đến lúc chia xa. Nhưng với Út, còn đâu đây tình thương sâu nặng Sáu dành cho vẫn thắm đượm chất nguyên sơ, kiếp này và mãi mãi Út chẳng thể nào quên.
Sáu đã về đây rồi thì cánh cửa hồng trần cũng nên khép lại; danh lợi, buồn vui cũng đã hóa thành mây khói. Chỉ còn lại tình thương là hành trang duy nhất đưa Sáu đi qua miền ánh sáng – ánh sáng của vầng trăng chưa bao giờ tắt trong đêm trường, soi đường cho Út đi.
Ngày về, khép lại trần gian
Buồn vui bỏ lại, phước mang bên mình
Này danh, này lợi… này tình
Chợt thành bọt nước bồng bềnh trôi xa
Buông tay, hơi thở nhạt nhòa
Còn chăng, Sáu để… ấy là tình thương.
Ngoài kia, thềm gạch cũ trăng gầy soi bóng lặng, chuông ngân xa từng hồi đang giục giã khách vào thiền. Ngủ thật ngon, thiền thật sâu nha Sáu, giữa vườn cau Vạn Thiện, giữa tiếng kinh đêm và lòng thương nhớ khôn nguôi của Út…
Em Út của Sáu.
(Thích Thiện Thuận)
Tin tức#SÁU #ƠI #BẾN #ĐỢI #ĐÃ #BÌNH #YÊN1773465300










