Cha mẹ già và nỗi sợ làm phiền con — nghe từ phía người già

Cha mẹ già và nỗi sợ làm phiền con — nghe từ phía người già

Cha mẹ già và nỗi sợ làm phiền con — nghe từ phía người già插图

“Mẹ khỏe, con đừng lo.”

“Thôi để bố tự làm được.”

“Bố mẹ không cần gì đâu.”

“Đừng về, tốn tiền xe.”

“Có gì đâu mà phải đi khám.”

Năm câu ấy được nói ra hàng triệu lần mỗi ngày trên đất nước này.

Phần lớn chúng không đúng sự thật.

Và điều đáng nói là: người nói ra chúng đều nói vì thương.

I. Nỗi sợ ấy có thật, và nó có tên

Người Việt hay nghĩ những câu trên là khách sáo, là khiêm tốn, là “cụ ấy nói thế thôi”.

Không phải. Bên dưới chúng là một nỗi sợ rất cụ thể, và người mang nó thường mang suốt mười, hai mươi năm cuối đời:

Sợ trở thành gánh nặng.

Nỗi sợ ấy có ba tầng.

Tầng thứ nhất: tiền. Khi không còn thu nhập, mỗi đồng tiêu ra đều là tiền của con. Với một người đã cả đời tự nuôi mình và nuôi cả nhà, việc phải xin — dù xin chính con mình — là một điều rất khó. Ở Việt Nam, chỉ khoảng một nửa người cao tuổi có lương hưu hoặc trợ cấp; phần còn lại sống chủ yếu nhờ con cái. Nghĩa là nỗi sợ này không phải cảm giác. Nó là hoàn cảnh của hàng triệu người.

Tầng thứ hai: thân. Không tự trèo lên gác được nữa. Không tự cắt được móng chân. Không tự tắm được. Mỗi việc mất đi là một lần phải nhờ, và mỗi lần nhờ là một lần thấy mình bé lại.

Tầng thứ ba, nặng nhất: cảm giác thừa ra. Không còn ai hỏi ý kiến. Con cái bàn chuyện nhà mà không hỏi. Cháu nói chuyện mình không hiểu. Ngồi giữa mâm cơm mà thấy mình như một đồ vật được để đó cho phải phép.

Và bên dưới cả ba tầng là một sự đảo ngược mà không ai chuẩn bị trước.

Một người đã cho suốt bốn mươi năm, giờ phải nhận.

Người từng đứng ở cửa dúi tiền vào tay con lúc con lên tàu, nay ngồi chờ con chuyển khoản. Người từng thức đêm bế con sốt, nay nằm chờ con thay tã.

Đó không phải chuyện tiền. Đó là chuyện tôi là ai trong nhà này.

Vì thế mà có một câu người già Việt Nam hay nói, nhẹ như một lời than:

“Sống lâu quá lại khổ con.”

Nghe qua tưởng chỉ là câu cửa miệng. Nhưng đọc cho kỹ, đó là một bản tự đánh giá. Trong câu ấy, người nói đang định giá sự tồn tại của chính mình — và kết luận rằng giá trị ấy đã âm.

II. Bảng giải mã

Vấn đề là: người trẻ tin những câu ấy.

Mẹ nói không cần gì, con tin là không cần. Bố nói khỏe, con yên tâm về thành phố. Rồi ba tháng sau mới biết bố đã đau bụng suốt từ dạo ấy.

Xin đề nghị một bảng giải mã, dựa trên những gì tôi nghe được từ chính người già.

“Mẹ khỏe, con đừng lo.” → Thường có nghĩa: mẹ không muốn con bỏ việc chạy về. Không có nghĩa là mẹ khỏe. → Cách đáp: đừng hỏi lại “mẹ có khỏe không”. Hãy hỏi cụ thể: “Đêm mẹ ngủ được mấy tiếng? Hôm nay mẹ ăn được mấy bát? Thuốc huyết áp còn không?”

“Thôi để bố tự làm được.” → Thường có nghĩa: bố sợ nhờ con thì con thấy bố vô dụng. → Cách đáp: đừng giành làm. Hãy làm cùng. “Bố cầm bên này, con cầm bên kia.”

“Bố mẹ không cần gì đâu.” → Gần như luôn luôn không đúng. Cha mẹ có cần, nhưng không muốn nói ra vì sợ thành đòi hỏi. → Cách đáp: đừng hỏi “bố mẹ cần gì”. Hãy làm rồi thông báo: “Con đặt lịch khám mắt cho mẹ thứ Bảy rồi, con chở mẹ đi.”

“Đừng về, tốn tiền xe.” → Có nghĩa: mẹ rất muốn con về. Câu này gần như không bao giờ mang nghĩa đen. → Cách đáp: cứ về.

“Có gì đâu mà phải đi khám.” → Đây là câu nguy hiểm nhất, và nó thường có hai lớp: sợ tốn tiền, và sợ biết mình mắc bệnh nặng rồi thành gánh nặng thật. → Cách đáp: đừng thuyết phục. Hãy đặt lịch, sắp xe, xin nghỉ, rồi nói: “Con nghỉ làm rồi, mẹ đi với con cho con yên tâm.” Chuyển gánh nặng sang phía mình — người già rất khó từ chối khi nghĩ mình đang giúp con yên tâm.

Bảng này không phải mẹo vặt. Nó dựa trên một nguyên tắc: người già Việt Nam hầu như không bao giờ đòi hỏi trực tiếp. Họ đưa tín hiệu và chờ con đọc được.

Khi con đọc không ra, họ không trách. Họ chỉ im lặng thêm một chút.

III. Chỗ mà phẩm giá sụp xuống

Có một tầng mà người ta gần như không viết ra: những việc riêng tư nhất.

Đi vệ sinh. Tắm rửa. Thay quần áo. Lau người.

Đây là chỗ mà một con người trưởng thành mất nhiều nhất khi phải nhờ người khác — nhất là khi người khác ấy lại chính là đứa con mình từng thay tã cho.

Và từ chỗ này sinh ra những hành vi mà con cái thường không hiểu, đôi khi còn bực mình.

Có những cụ nhịn uống nước để khỏi phải đi vệ sinh nhiều lần trong ngày, khỏi phải gọi con. Việc ấy nghe như một sự ngang bướng vô lý. Thực ra nó là một chiến lược giữ thể diện — và nó gây hại thật: mất nước, nhiễm trùng đường tiểu, huyết áp tụt, chóng mặt, ngã.

Có những cụ nhịn tắm nhiều ngày. Có những cụ giấu quần áo bẩn.

Nếu bạn thấy điều đó ở nhà mình, xin đừng gắt. Đó không phải sự khó tính của tuổi già. Đó là một người đang cố giữ lấy phần cuối cùng của phẩm giá bằng cách duy nhất họ nghĩ ra được.

Ba việc giúp được ở đây:

Thuê người ngoài làm phần riêng tư nhất, nếu có điều kiện. Với nhiều cụ, để một người lạ được đào tạo tắm cho dễ chịu hơn nhiều so với để con gái mình làm.

Cải tạo nhà tắm: tay vịn, ghế ngồi tắm, sàn chống trượt, đèn đêm ở lối vào nhà vệ sinh. Vài trăm nghìn đồng, nhưng nó trả lại cho một người khả năng tự lo — thứ đáng giá hơn nhiều lần số tiền ấy.

Và khi buộc phải làm, hãy làm với thái độ bình thường. Không thở dài. Không nói “khổ quá”. Người nằm đó nghe hết.

IV. Điều mà đạo Phật nói, và rất ít cụ già từng được nghe

Bây giờ xin nói phần chính, và xin nói thẳng với những người đang ở tuổi bảy mươi, tám mươi.

Trong đạo Phật, bố thí cần đến hai người: người cho và người nhận.

Và điều mà rất ít người để ý là: trong cấu trúc ấy, người nhận không phải là bên thấp kém. Người nhận được gọi là ruộng phước — mảnh đất mà hạt giống công đức của người cho được gieo xuống. Không có ruộng thì hạt gieo vào đâu?

Đây không phải cách nói cho êm tai. Đây là cấu trúc nền của toàn bộ đời sống Tăng đoàn.

Đức Phật và các đệ tử của Ngài sống hoàn toàn bằng khất thực. Mỗi sáng ôm bát đi xin. Suốt bốn mươi lăm năm hoằng pháp, Ngài chưa từng tự nấu một bữa cơm nào.

Việc nhận ấy không hạ thấp Ngài một chút nào. Trái lại, nó tạo ra một mối quan hệ hai chiều: người cư sĩ được gieo phước, người xuất gia được rảnh tâm tu tập, và cả hai cùng có lợi.

Bây giờ xin áp dụng vào chuyện của các cụ.

Trong kinh Tăng Chi Bộ, Đức Phật nói có hai hạng người mà ta không thể trả ơn được: đó là mẹ và cha. Dù cõng cha mẹ trên vai suốt trăm năm, hầu hạ đủ mọi bề, cũng chưa gọi là đủ.

Xin đọc kỹ câu ấy, từ phía người già.

Nếu món nợ ấy là vô hạn, thì con cái vĩnh viễn không thể trả hết. Và nếu vĩnh viễn không trả hết, thì không có bất kỳ khoản nào mà cha mẹ nhận được có thể gọi là “làm phiền”.

Về mặt sổ sách, các cụ vĩnh viễn ở thế chủ nợ. Việc con chăm cha mẹ không phải là con đang cho. Đó là con đang trả một phần rất nhỏ của một món nợ mà chính Đức Phật nói là không trả nổi.

Và còn một điều nữa, thực tế hơn:

Không có người con nào ân hận vì đã chăm cha mẹ quá nhiều. Tất cả đều ân hận vì đã làm quá ít.

Điều này thì bất kỳ ai đã mất cha mẹ cũng xác nhận được. Cái ám ảnh người ta sau tang lễ không bao giờ là “mình đã tốn quá nhiều thời gian cho mẹ”. Nó luôn luôn là “sao ngày ấy mình không về”.

Cho nên, thưa các cụ:

Khi cụ để con chăm sóc mình, cụ không đang làm phiền nó. Cụ đang cho nó cơ hội cuối cùng để làm một việc mà nếu không được làm, nó sẽ ân hận suốt phần đời còn lại.

Từ chối sự chăm sóc ấy không phải là thương con. Đó là lấy đi của con một thứ mà sau này nó không mua lại được bằng bất cứ giá nào.

V. Nhưng người già cũng có phần của mình

Nói cho công bằng thì quan hệ này hai chiều, và Đức Phật cũng nói rất rõ về phía người được chăm sóc.

Trong Tăng Chi Bộ, phẩm Bệnh, Ngài liệt kê năm điều khiến một người bệnh trở nên khó chăm sóc. Trong đó có mấy điều đáng để các cụ đọc:

Làm những điều không thích hợp cho bệnh của mình.

Không biết tiết độ ngay cả trong những điều thích hợp.

Không chịu uống thuốc.

Không nói thật bệnh trạng của mình cho người nuôi bệnh có lòng từ — không nói rõ là đang tăng, đang giảm, hay vẫn thế.

Không kham nhẫn được với các cảm thọ đau đớn.

Xin để ý điều thứ tư.

Đức Phật xếp việc giấu bệnh với người đang chăm mình vào danh sách những điều làm cho việc chăm sóc trở nên khó khăn.

Nghĩa là, thưa cụ: câu “mẹ khỏe, con đừng lo” — nói ra vì thương thật đấy — nhưng theo đúng lời Phật dạy, nó không giúp gì cho đứa con đang cố gắng chăm mẹ. Nó chỉ khiến bệnh được phát hiện muộn hơn, tốn kém hơn, và khiến đứa con ấy sau này tự trách mình vì đã không nhận ra sớm.

Và có một phần khác mà người già hoàn toàn có thể cho lại, không tốn một đồng nào.

Giữ tâm cho an, đừng để nỗi buồn của mình thành nỗi nặng cho cả nhà.

Đừng so bì giữa các con. Đây là điều gây tổn thương lâu dài nhất trong các gia đình Việt, và nó thường bắt đầu từ những câu nói tưởng như vu vơ.

Kể chuyện ngày xưa cho cháu nghe. Không ai khác trên đời làm được việc này.

Và giữ giới, niệm Phật, sống cho tử tế đến ngày cuối.

Đó mới đúng nghĩa là ruộng phước — không phải một người ngồi im chờ được cho, mà là một người vẫn đang gieo, bằng chính cách mình sống.

VI. Khi một câu than không còn chỉ là câu than

Xin nói ngắn về một điều cần được nói.

Câu “sống lâu quá lại khổ con”, phần lớn thời gian, chỉ là một câu cửa miệng.

Nhưng nếu nó bắt đầu được nói thường xuyên, và đi kèm với những dấu hiệu khác — bỏ ăn, tự ý ngừng thuốc, không muốn gặp ai, ngủ rất ít hoặc rất nhiều, đem cho hết đồ đạc, nói những câu như thể đang thu xếp lại mọi thứ — thì đó không còn là một câu than nữa.

Cách đáp lại quan trọng hơn ta tưởng.

Đừng gạt đi. Câu “mẹ đừng nói gở” làm người nói im lặng, chứ không làm họ bớt nghĩ.

Đừng tranh luận, đừng chứng minh rằng cụ sai.

Hãy ngồi xuống, và hỏi thẳng bằng giọng dịu: “Mẹ nói vậy là mẹ đang nghĩ gì? Mẹ kể con nghe.” Rồi im lặng và nghe cho hết.

Và hãy nói ra thành lời điều mà cụ đang không tin: rằng cụ không phải gánh nặng. Nói cụ thể, đừng nói chung chung. “Con thích những buổi chiều chở mẹ đi khám. Cả tuần con chỉ có buổi ấy là được ngồi yên với mẹ.”

Trầm cảm ở người cao tuổi rất hay bị bỏ qua, vì người nhà nghĩ “già thì ai chẳng thế”. Nó là bệnh, và nó chữa được. Nếu thấy những dấu hiệu trên kéo dài, xin đưa cụ đi khám chuyên khoa — như đưa đi khám khớp, khám tim, không có gì phải ngại.

VII. Bảy việc người con làm được

Một — đừng hỏi, hãy làm rồi báo. “Bố mẹ có cần gì không” bao giờ cũng nhận được câu “không”. Hãy đặt lịch khám, mua thuốc, gọi thợ sửa nhà, rồi thông báo.

Hai — đặt lịch khám định kỳ, đừng đợi cha mẹ kêu. Vì cha mẹ sẽ không kêu.

Ba — nói ra thành lời rằng mình muốn được chăm. Người già cần nghe câu này, và gần như chưa bao giờ được nghe. Một câu đơn giản: “Mẹ để con lo, con thích được lo cho mẹ.”

Bốn — và đây là điều quan trọng nhất: hãy giao việc lại cho cha mẹ.

Cách chữa cảm giác vô dụng không phải là an ủi. An ủi chỉ xác nhận rằng người ta đúng là vô dụng nên mới cần an ủi.

Cách chữa là giao việc.

Nhờ bà trông cháu một buổi chiều. Nhờ ông dạy cháu gói bánh, đan lồng chim, sửa cái quạt. Nhờ mẹ dạy nấu món canh mà chỉ mẹ nấu được. Nhờ bố kể lại lịch sử dòng họ để ghi âm cho cháu sau này nghe.

Người có việc thì không thấy mình thừa. Đây là nguyên tắc đơn giản nhất và bị bỏ quên nhiều nhất trong cách người Việt đối xử với cha mẹ già.

Năm — về tiền, hãy đặt chuyển khoản tự động định kỳ, và gọi nó là “phần của bố mẹ”, không phải “con cho bố mẹ”. Sự khác nhau giữa hai cách gọi ấy là sự khác nhau giữa một khoản thu nhập và một lần bố thí.

Sáu — giữ cho cha mẹ một vai trò trong các quyết định của gia đình. Kể cả khi quyết định ấy không thật sự cần ý kiến các cụ. Việc được hỏi quan trọng hơn việc được nghe theo.

Bảy — nếu cha mẹ chưa có bảo hiểm y tế, hãy mua ngay. Rất nhiều nỗi sợ làm phiền con bắt nguồn trực tiếp từ nỗi sợ viện phí.

Lần sau, khi mẹ bạn nói “mẹ khỏe, con đừng lo”, hãy hiểu rằng bà vừa nói một câu thương con.

Bà đang cố gánh nốt một phần nữa, dù đã hết sức, chỉ để con đỡ nặng.

Câu trả lời đúng cho câu ấy không phải là “vâng”.

Mà là:

“Con biết rồi mẹ. Nhưng chủ nhật này con vẫn về.”

Đời sống,Nghệ thuật sống,hiếu đạo,Vu lan#Cha #mẹ #già #và #nỗi #sợ #làm #phiền #con #nghe #từ #phía #người #già1786440654

Tin mới cập nhật

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

.
.
.
.