Bây giờ các con thấy – người ta dạy rất sai! Câu chuyện Mục Liên Thanh Đề ở trong bản kinh Vu Lan Bồn – mấy con thấy sai không? Dạy người ta ngày báo hiếu, mà báo hiếu như vậy sao? Báo hiếu bằng cách lo lót!
Nghĩa là Phật tử phải lo lót cho quý thầy, cho Phật rồi mới được cứu độ! Như vậy có đúng không?
Các con nghe câu chuyện khi mà ông Mục Kiền Liên tu đắc Lục thông – mẹ ông chết, ông mới đi tìm mẹ ông ở dưới địa ngục; ông mới thấy mẹ ông ngồi ở trong địa ngục Ngạ quỷ, đói khát, khổ sở; ông mới bưng bát cơm cho mẹ ông ăn; mẹ ông vừa bốc cơm ăn thì lửa cháy – ăn, nuốt không được. Cái cảnh quá khổ!
Cho nên, ông cũng không đủ sức của mình để cứu mẹ. Cho nên ông về xin Phật dạy cho ông cách nào để cứu mẹ ông thoát khỏi địa ngục Ngạ quỷ này.
Đức Phật nói: “Ông hãy về sắm tứ sự…”.
Rồi sắm tứ sự rồi thì để làm gì? Các con hiểu – khi đó phải đem đến cúng Phật và cúng chư Thánh Tăng – nhờ công đức tu hành của họ, sau 3 tháng an cư kiết hạ, tức là rằm tháng Bảy là người ta giải hạ ra, cho nên ngày đó gọi là ngày báo hiếu.
Vì vậy cho nên lấy cái câu chuyện Mục Liên Thanh Đề để làm ngày báo hiếu. Bây giờ chúng ta có cái ngày rằm tháng Bảy là ngày báo hiếu, do đó chúng ta lấy cái tích lịch sử của Mục Kiền Liên.
Mà thử hỏi, bây giờ phải cúng dường trai Tăng cho chúng Tăng và Phật, rồi nhờ công đức của các Ngài đó mới cứu độ bà Thanh Đề thoát khỏi địa ngục. Như vậy trước khi cứu độ là ông Mục Kiền Liên có phạm cái tội lo lót! Đứng trên pháp luật mà! Đại thừa dạy chúng ta có sự lo lót rõ ràng!
Vậy kinh sách đúng không? – Không đúng! Dạy chúng ta làm điều sai – đâu phải dạy chúng ta làm điều đúng!
Bà Thanh Đề tạo tội thì bà phải trả cái tội đó cho đến khi bà trả hết tội đó. Thí dụ như bây giờ mình làm cái tội mà mình ở tù 10 năm, thì phải ở tù 10 năm thì Nhà nước sẽ thả mình ra.
Còn bà Thanh Đề làm tội thì bà phải ở tù bao nhiêu năm, chịu khổ đó bao nhiêu để trả cái tội của bà – cớ sao lại làm cái chuyện phi đạo đức như vậy? Rồi Phật và chư Thánh Tăng lại ăn lo hối lộ – nhận của đó mới cứu.
Vậy thì trong địa ngục Ngạ quỷ này đâu phải có 1 mình bà Thanh Đề, có nhiều bà Thanh Đề chứ không phải 1 bà Thanh Đề! Không lẽ mở địa ngục ra chỉ có nhận bà Thanh Đề, còn bao nhiêu những người không làm ác?
Vậy thì ở địa ngục đó rất nhiều người – đức Phật là 1 người công bằng chứ, đạo lý chứ! Bà Thanh Đề khổ thì những người khác cũng khổ y chứ! Tại sao không cứu độ? Các con có nghe chưa? Mình có công đức cứu được mà tại sao không cứu hết những người này, lại chỉ có cứu bà này thôi?
Tại vì cái lý do là những người kia không có lo lót! Có phải không? Nếu mà lo lót như ông Mục Kiền Liên thì chắc chắn là phải cứu hết chứ gì?
Thôi, như vậy là các thầy Thánh Tăng trong lúc đó với Phật – chắc là tiền của chất đâu cho hết! Bởi vì đụng ai cũng ăn lo lót hết thì phải giàu chứ sao? Bây giờ mới cất villa – biệt thự mà ở.
Như vậy hiện giờ chúng ta thấy villa – biệt thự của các chùa như thế nào mấy con thấy không? Cái sự ăn lo đó bây giờ chúng ta thấy chùa hàng tỷ bạc! Chùa nào mà cất dưới tỷ bao giờ đâu? Cái cửa cổng họ vô, Thầy thấy trời ơi nó sang còn hơn!
Lấy số tiền đó mà cho đồng bào, cho những người bất hạnh trong xã hội – nội cái cửa cổng của họ thôi, thì Thầy thấy cũng đem lại hạnh phúc cho biết bao nhiêu người. Có đúng không? Mấy con thấy chưa?
Những điều dạy phi đạo đức vậy mà chúng ta cho kinh sách Đại thừa là đúng sao? Các con cứ suy ngẫm đi!
Bây giờ Thầy nói về vấn đề Tịnh Độ: các con thấy Đại thừa dạy chúng ta tu tập Tịnh Độ chứ gì? Nghĩa là người nào mà Niệm Phật để cầu về Cực Lạc – dễ dàng quá! Như 48 lời nguyện của đức Phật Di Đà, mấy con có nghe không? “Thiện nam tín nữ các người chí thành tưởng Phật niệm mười tiếng ra. Ta không rước ở nước ta, thệ không làm Phật, chắc đà không sai”.
Các con có nghe cái lời nguyện của đức Phật Di Đà không? Mấy con chỉ cần niệm 10 tiếng thôi, đừng có niệm nhiều, cũng đủ rồi. Vậy thì mấy con niệm 10 tiếng quá dễ rồi chứ gì?
Cho nên bây giờ, tôi niệm cả ngàn tiếng chứ tôi không niệm 10 tiếng đâu! Chắc chắn là Phật Di Đà sẽ sắp xếp cho tôi có cái nhà đâu ở trển rồi đó, mà tôi vừa tắt thở là mang tôi về trển rồi. Vì có 10 tiếng mà ông còn rước, mà bây giờ tôi niệm cả ngàn tiếng rồi, thì chắc ăn rồi chứ còn gì! Các con thấy đúng không? Như vậy quá đúng rồi! Cho nên mọi người đều cùng nhau mà cố gắng niệm Phật.
Nhưng thử hỏi, khi mà tâm mấy con còn tham, sân, si, giận hờn mà ông Phật Di Đà mà ông rước về nước ông – chắc chắn mấy con sẽ đánh lộn trên đó hết! Có đúng không?
Thì bây giờ ông Phật Di Đà mới thành lập cái tòa án – nước người ta thuở giờ hoàn toàn không có người tham sân si; mà bây giờ rước cái chúng sanh ở dưới thế gian này lên, bây giờ nó có tham, sân, si rồi; cho nên đất thì lát vàng – Thầy nghe trong kinh Di Đà nói mà, đất lát vàng, hàng rào thì âm nhạc; lúc bây giờ chúng ta nghe hát hay quá chúng ta ra nhổ hàng rào đem vô nhà cất hết, bởi vì chúng ta muốn sử dụng mà! Thì các con thấy cái đó có đúng không?
Rồi vàng mà lót ở dưới đất như vậy đó, các con thấy vàng ở thế gian này đắt quá; cho nên vì vậy mình cạy, mình cất để mai mốt mình trở về thế gian mình đem bán; thì bây giờ vàng lên quá cao, cho nên mình sẽ giàu sang.
1 lần mà đi lên trên đó về, mình ước ao trở về thế gian chứ: “Đặng tôi còn đem bán cái này chứ! Để ở trên tôi đi gom góp, tôi về tôi bán!”. Thì như vậy mấy con thấy cái đó đúng không mấy con?
Con người chúng ta phải dọn sạch – tâm chúng ta hết tham, sân, si thì chúng ta sẽ được về đó. Mà tâm chúng ta còn tham, sân, si thì chúng ta về đó sao được mấy con? Làm sao ai chứng cho mình được về đó! Cho nên đâu có dễ dàng được! Mấy con biết các thầy vật lộn với tham, sân, si của mình dường nào không?
Các con cứ thử nghĩ cái tâm si của chúng ta nó hiện ra cái tướng hôn trầm, thùy miên, buồn ngủ – mấy con thức 10 giờ, 11 – 12 giờ; chừng mấy con dậy 1 – 2 giờ, mấy con dậy nổi không? Hay là nó lăn qua lộn lại, nó lười biếng, nó nằm đó để nó ráng ngủ thêm? Các con thấy cái si ghê gớm – cái si là tướng lười biếng!
Mà ở đây chúng Tăng và quý cư sĩ ở đây tu tập gay go với nó lắm mới thắng nổi! Vậy mà thắng nổi nhưng chưa hẳn đúng pháp thì chưa hẳn nó dứt cơn đâu – nó còn đó, hở ra 1 chút là nó đánh nhẹp liền tức khắc! Tức là chúng ta bị hôn trầm, thùy miên. Các con thấy chưa?
Như vậy chúng ta biết rằng kinh sách Nguyên Thủy đúng hay là kinh sách Đại thừa đúng? Đức Phật dạy: “Ngăn ác, Diệt ác – Sanh thiện Tăng trưởng thiện” – sống trong giới luật nghiêm chỉnh thì mới ly dục, ly ác pháp được; mà sống ngoài giới luật thì làm sao ly dục, ly ác pháp được!
Mà bây giờ chúng ta sống trong dục lạc, nghe cõi Cực Lạc quá đẹp đẽ – ham mê, thì chúng ta mong chúng ta về đó! Nhưng lòng tham chúng ta hết không – mà không hết thì thử hỏi làm sao chúng ta sống được?
Thầy nói thẳng, nói thật thì sẽ mích lòng nhưng phải nói thẳng, nói thật! Dựng lại Phật giáo mà không dám nói thẳng, nói thật thì người ta vẫn cho đó là đúng; mà cho nó là đúng thì người ta sẽ đi theo cái sai.
Cho nên Thầy nói như vậy các con sẽ suy ngẫm, tự suy ngẫm; đúng thì mấy con theo – Thầy không ép buộc; được thì mấy con hữu duyên, mà không được thì mấy con chịu chứ không phải riêng Thầy.
Còn ở đây Thầy khuyên các thầy nên tu tập đúng theo Thầy hướng dẫn; mà tu tập sai theo kiến giải, tưởng giải của quý thầy thì quý thầy chịu trách nhiệm cái sai của quý thầy.
Các Thầy phải hiểu Thầy là 1 người đã kinh nghiệm đi qua trên con đường này, làm chủ được sự sống chết của mình, mà bây giờ đem truyền dạy lại cho quý vị làm chủ sự sống chết cho quý vị. Thì quý vị phải hiểu biết người có kinh nghiệm như vậy, dạy mình sẽ không sai!
Cho nên trong kinh sách Phật dạy, bảo mình tìm thiện hữu tri thức – người đó phải hết tham, sân, si; người đó phải chứng đạt được chân lý – đó là Thầy của mình! Người đó phải sống đúng giới luật – giới luật còn là Phật giáo còn, giới luật mất là Phật giáo mất.
Cho nên chúng ta tìm 1 vị thầy mà giới luật nghiêm chỉnh, không hề vi phạm 1 lỗi nhỏ nhặt nào thì đó là Phật giáo còn. Còn nếu tìm không được thì đương nhiên – dù có trăm ngàn danh từ nói Phật giáo thì Phật giáo đó vẫn sai! Vị thầy chúng ta phạm giới, phá giới mà chúng ta theo tu tập thì chúng ta chẳng làm chủ sanh tử luân hồi. Tại sao vậy? Tại vì tâm không ly dục, ly ác pháp cho nên mới phạm giới. Còn tâm ly dục ly ác pháp thì không bao giờ phạm giới!
(21:36) Cho nên quý Phật tử cũng như các thầy nghe Thiền tông nói: Tự tại vô ngại, đói ăn, khát uống, mệt đi ngủ; rồi thõng tay vào chợ, nào là xách cá quải thịt, nào là uống rượu đủ thứ hết! Cho những vị đó là tự tại rồi, sống vô ngại rồi, không có còn chướng ngại nữa, gọi là giải thoát. Thực sự tu hành rồi mà trở lại sống còn hơn 1 người bê bối – rượu chè say sưa. Sống như vậy có đúng không?
1 người tu phải có hạnh của người tu! Người tu gì mà lại rượu chè say sưa – gọi là tự tại; muốn ăn, muốn ngủ hồi nào cũng được hết sao? Giống như người phàm phu – người phàm phu họ cũng muốn ăn, muốn ngủ hồi nào cũng được, có gì đâu!
Cho nên ở đây, cái danh từ mà gọi là “tự tại vô ngại” thì Thầy thấy thật sự không phải áp dụng cho người tu sĩ của đạo Phật mà áp dụng cho cái người vào cái sự sống hiện sinh của họ, sống trong cái dục lạc của họ để họ thỏa mãn trong đời sống của họ – họ nói chết là hết rồi, chỉ có đời nay thôi, mình hưởng cho hết dục lạc trên thế gian này, chết thì người nào cũng chết hết. Đó là cái hiểu biết không đúng, cạn cợt, không đúng – chết chưa phải là hết!
Và sống không phải có nghĩa là chúng ta sống mà không tái sanh luân hồi. Do học bài đạo đức nhân quả vừa rồi đã xác định cho mấy con thấy 1 hành động của chúng ta là sẽ tái sanh làm 1 con vật hoặc là làm con người.
Quý vị nhớ kỹ những bài học nhân quả này mà khắc ghi trong lòng để thực hiện đạo đức nhân bản – nhân quả, sống không làm khổ mình, khổ người; tất cả những hành động ác – chúng ta không làm nữa!
Cho nên đức Phật nói: “Ngăn ác, Diệt ác – Sanh thiện, Tăng trưởng thiện” hoặc là “Chư ác mạc tác, chúng thiện phụng hành”. Lời nói của đức Phật dạy như vậy, chúng ta hãy cố gắng mà tu tập!
Đến đây Thầy xin chấm dứt. Và buổi học hôm nay, mấy con có hỏi gì thì giờ này cứ hỏi, Thầy sẽ trả lời. Bây giờ ai có thắc mắc những gì thì hỏi, mà không thắc mắc thì chúng ta về, vì giờ chúng ta sắp sửa đi khất thực.
(Trích LCK 028D (CHUNG) – HỌC TẬP ĐẠO ĐỨC NHÂN BẢN NHÂN QUẢ – ĐỪNG THEO KIẾN GIẢI ĐẠI THỪA – VẤN ĐẠO LÀM CHỦ NHÂN QUẢ)
Tin tức#Đại #Thừa #Dạy #Lót #Phi #Nhân #Quả #Nuôi #Dưỡng #Dục #Thế #Gian #Làm #Hư #Hoại #Phật #Giáo1786445064










