Kinh tế chú ý, nghiệp của những gã khổng lồ công nghệ, và sự phân mảnh của tâm

Kinh tế chú ý, nghiệp của những gã khổng lồ công nghệ, và sự phân mảnh của tâm

Kinh tế chú ý, nghiệp của những gã khổng lồ công nghệ, và sự phân mảnh của tâm插图

Hãy để ý một cử chỉ nhỏ mà bạn làm hàng chục lần mỗi ngày: đặt ngón tay lên màn hình, kéo xuống, thả ra – và chờ. Chờ xem có tin nhắn mới không, có thông báo mới không, có gì mới không. Cử chỉ ấy có một người anh em song sinh ra đời trước nó gần một thế kỷ: cánh tay gạt của máy đánh bạc. Kéo cần, thả ra, và chờ. Sự giống nhau này không phải trùng hợp. Nó được thiết kế.

Hãy mở nắp cỗ máy ra xem nó chạy thế nào, gọi tên những người đã lắp ráp nó, rồi mới quay về hỏi chuyện cái tâm. Bởi có một sự thật cần được nói thẳng: tâm chúng ta tán loạn không phải chỉ vì chúng ta yếu đuối. Tâm chúng ta tán loạn vì có những bộ máy tinh vi nhất lịch sử được trả lương để làm cho nó tán loạn.

Mở nắp cỗ máy

Mọi chuyện bắt đầu từ một mô hình kinh doanh. Các nền tảng lớn – mạng xã hội, ứng dụng video, công cụ tìm kiếm – hầu hết miễn phí. Nhưng không có bữa trưa nào miễn phí: doanh thu của họ đến từ quảng cáo, và quảng cáo được định giá bằng thời gian cùng sự chú ý của người dùng. Từ đó suy ra một mệnh lệnh lạnh lùng chi phối toàn bộ hệ thống: giữ mắt người dùng trên màn hình càng lâu càng tốt. Trong nền kinh tế này, bạn không phải khách hàng. Sự chú ý của bạn là món hàng – được khai thác, đóng gói, và bán đấu giá cho nhà quảng cáo trong từng phần nghìn giây.

Để thực thi mệnh lệnh ấy, các kỹ sư xây dựng những hệ thống đề xuất (recommender systems): thuật toán quan sát mọi hành vi của bạn – bạn dừng lại ở video nào, dừng bao lâu, cuộn nhanh qua cái gì, bấm tim lúc mấy giờ đêm – rồi từ hàng triệu tín hiệu ấy, dự đoán nội dung nào sẽ giữ bạn ở lại thêm một phút nữa.

Thuật toán không hỏi nội dung ấy có đúng không, có lành mạnh không, có tốt cho bạn không. Nó chỉ tối ưu một con số: thời gian xem, lượt tương tác. Và các nghiên cứu về lan truyền thông tin nhiều năm qua đã chỉ ra một quy luật đáng buồn: nội dung gây phẫn nộ, sợ hãi, đố kỵ thường lan nhanh hơn nội dung điềm tĩnh, bởi cảm xúc mạnh kích thích tương tác mạnh.

Thuật toán vô tri không ác ý – nhưng khi được lệnh tối đa hóa tương tác, nó học được rằng khuấy động phiền não của con người là chiến lược thắng.

Tầng thứ hai là thiết kế gây nghiện có chủ đích. Cuộn vô tận (infinite scroll) xóa bỏ điểm dừng tự nhiên – không còn “hết trang”, nghĩa là không còn khoảnh khắc nào để bạn tự hỏi “mình xem đủ chưa?”. Video tự phát (autoplay) lấy đi quyền quyết định xem tiếp: giờ đây bạn phải quyết định dừng lại – mà tâm lý học biết rõ rằng không-làm-gì luôn dễ hơn làm.

Thông báo đến ngẫu nhiên, không đoán trước được, mô phỏng đúng cơ chế “phần thưởng biến thiên” mà nhà tâm lý học B.F. Skinner phát hiện từ thế kỷ trước: phần thưởng lúc có lúc không gây nghiện mạnh hơn phần thưởng đều đặn – nguyên lý vận hành của mọi sòng bạc. Mỗi chi tiết – màu đỏ của chấm thông báo, độ rung của điện thoại, hiệu ứng khi thả tim – đều đi qua hàng nghìn cuộc thử nghiệm A/B trên hàng triệu người dùng để chọn ra phiên bản khiến bạn khó rời mắt nhất.

Nói cách khác: mỗi ngày, bộ não của bạn đang đấu với hàng vạn kỹ sư giỏi nhất thế giới, được hậu thuẫn bởi năng lực tính toán khổng lồ, và họ biết về điểm yếu của bạn nhiều hơn chính bạn.

Nghiệp của những gã khổng lồ

Đến đây, người học Phật cần dùng đúng chữ của mình: đây là vấn đề của nghiệp – và trước hết là nghiệp của người tạo ra hệ thống, chứ không phải của người sa vào nó.

Nghiệp, như Đức Phật định nghĩa, là cetana – tác ý, hành động có chủ đích. Điểm mấu chốt: những cơ chế trên không phải tai nạn. Chúng là sản phẩm của chủ đích, được nghiên cứu, cấp vốn, thưởng phạt theo chỉ tiêu.

Chính những người trong cuộc đã thừa nhận điều đó: một nhà sáng lập thời kỳ đầu của mạng xã hội lớn nhất thế giới từng công khai nói rằng hệ thống được xây dựng bằng cách khai thác điểm yếu trong tâm lý con người; người phát minh ra cuộn vô tận sau này đã bày tỏ hối tiếc và trở thành nhà vận động chống lại chính thứ mình tạo ra; hồ sơ nội bộ do người tố giác công bố năm 2021 cho thấy có tập đoàn đã biết sản phẩm của mình gây hại cho sức khỏe tâm thần của thiếu niên nhưng vẫn ưu tiên tăng trưởng.

Và có một chi tiết nói lên tất cả: không ít lãnh đạo công nghệ ở Thung lũng Silicon giới hạn nghiêm ngặt việc con cái họ dùng chính những sản phẩm họ bán cho con cái người khác. Người nấu rượu không cho con mình uống – dân gian ta có sẵn câu để gọi tình huống này.

Trong kinh điển, Đức Phật dạy về chính mạng – sinh kế chân chính – và nêu rõ những nghề nên tránh, trong đó có buôn bán chất gây say. Ngài liệt kê rượu vì thời ấy rượu là thứ làm mờ tâm trí con người hiệu quả nhất. Nếu tiêu chí là “thứ làm mờ tâm trí”, thì một mô hình kinh doanh sống bằng việc khuếch đại tham (nội dung khoe khoang kích thích so sánh), sân (nội dung phẫn nộ kích thích chia sẻ), si (dòng cuộn vô tận ru tâm vào hôn trầm) – mô hình ấy đứng ở đâu trên thang chính mạng?

Câu hỏi này không nhằm kết án từng kỹ sư – phần lớn họ là người tử tế bị cuốn trong một cỗ máy khuyến khích sai – mà nhằm gọi đúng tên một cộng nghiệp có tổ chức: hàng nghìn tác ý cá nhân nhỏ, cộng hưởng qua cấu trúc doanh nghiệp, tạo thành một nghiệp lực tập thể đang định hình tâm trí của hàng tỷ người.

Và quả của nghiệp ấy đang chín dần, đúng luật: niềm tin công chúng sụt giảm, các án phạt và đạo luật siết dần ở nhiều quốc gia, làn sóng nhân viên ly khai và tố giác, những phong trào đòi “công nghệ nhân đạo” ra đời từ chính lòng các tập đoàn. Nhân quả không cần ai thi hành. Nó chỉ cần thời gian.

Bây giờ mới nói đến tâm

Chỉ sau khi đã thấy rõ cỗ máy và người vận hành nó, ta mới bàn đến tâm mình – bởi bàn sớm hơn sẽ rơi vào cái bẫy đổ hết lỗi cho nạn nhân, biến một vấn đề cấu trúc thành chuyện “thiếu ý chí” của từng người.

Nhưng cũng không thể dừng ở việc trách cỗ máy. Vì thuật toán, xét cho cùng, không tạo ra tham sân si. Nó chỉ tìm thấy chúng – những hạt giống đã nằm sẵn trong tàng thức mỗi người – rồi tưới tẩm chúng với độ chính xác công nghiệp. Cuộn vô tận mạnh là vì trong ta sẵn có tâm mong cầu “cái tiếp theo sẽ hay hơn”. Nội dung phẫn nộ lan là vì trong ta sẵn có vị ngọt kín đáo của việc thấy mình đúng và kẻ khác sai. Điểm gặp nhau giữa thuật toán và phiền não chính là chiến trường thật sự.

Đức Phật gọi trạng thái tâm bị cuốn trôi không chủ đích là phóng dật – và Ngài coi nó nghiêm trọng đến mức lời di huấn cuối cùng trước khi nhập diệt là lời dặn về điều ngược lại: các pháp hữu vi đều vô thường, hãy tinh tấn chớ có phóng dật. Hai mươi lăm thế kỷ sau, phóng dật được công nghiệp hóa, đóng gói trong những chiếc máy đẹp đẽ nằm gọn trong túi áo.

Kinh dạy người tu hộ trì các căn – canh giữ sáu cửa mắt, tai, mũi, lưỡi, thân, ý – như người gác thành canh cổng. Thời Đức Phật, qua cổng thành mỗi ngày có vài trăm hình ảnh, âm thanh. Thời chúng ta, mỗi cú chạm màn hình mở cổng cho một dòng lũ được thiết kế để tràn qua mọi trạm gác. Chính niệm, trong bối cảnh ấy, không còn là một kỹ thuật thư giãn dễ thương. Nó là hành vi kháng cự – giành lại chủ quyền trên mảnh đất cuối cùng chưa bị khai thác triệt để: khoảnh khắc hiện tại của chính mình.

Ứng dụng: giành lại cổng thành

Xin gợi ba lớp thực tập, từ ngoài vào trong.

Lớp môi trường – tước vũ khí của thuật toán. Tắt mọi thông báo không đến từ con người cụ thể. Đưa màn hình về thang xám nếu có thể. Đặt điện thoại ngoài phòng ngủ, ngoài bàn ăn. Đây không phải mẹo vặt; đây là trì giới phiên bản số – dựng hàng rào ở nơi mình biết mình yếu, như người xưa không trữ rượu trong nhà.

Lớp hành vi – chèn khoảng dừng vào cỗ máy xóa khoảng dừng. Toàn bộ thiết kế gây nghiện nhắm vào một thứ: xóa giây phút bạn có thể lựa chọn. Vậy thực tập là giành lại đúng giây ấy: trước khi mở một ứng dụng, dừng một hơi thở và hỏi “mình mở cái này để làm gì?”. Nếu có câu trả lời – tìm một thông tin, nhắn một người – cứ mở, làm xong, đóng. Nếu không có câu trả lời, chính khoảng trống ấy là điều đáng nhìn: ta đang chạy trốn cảm giác gì? Buồn chán? Cô đơn? Bồn chồn? Ngồi với cảm giác ấy ba hơi thở – đó đã là thiền, thứ thiền thiết thực nhất của thời đại này.

Lớp cộng đồng – chuyển hóa cộng nghiệp bằng biệt nghiệp. Mỗi lượt xem là một lá phiếu dạy thuật toán nên khuếch đại cái gì. Không dừng lại ở video giật gân là bỏ phiếu chống nó. Chia sẻ một bài viết sâu sắc là bỏ phiếu cho nó. Người học Phật đông đảo hoàn toàn có thể – bằng chính hành vi chú ý của mình – làm cho từ bi và trí tuệ “có tương tác tốt”, buộc cỗ máy vô tri phải khuếch đại thiện pháp. Đó là hoằng pháp bằng thuật toán, dùng chính luật chơi của nó.

Lời mời

Có người hỏi: lỗi tại cỗ máy hay tại tâm ta? Câu trả lời của duyên khởi là: câu hỏi “hay” ấy đặt sai. Cỗ máy và tâm đang duyên nhau – tham sân si của người dùng nuôi thuật toán, thuật toán tưới tẩm lại tham sân si – một vòng xoáy hai chiều mà mọi cách đổ lỗi một chiều đều bỏ sót một nửa sự thật. Nhưng vòng xoáy nào cũng có điểm can thiệp. Big Tech phải chịu trách nhiệm về nghiệp của họ, và luật pháp, dư luận đang dần bắt họ trả lời. Còn chúng ta chịu trách nhiệm về phần của mình: từng khoảnh khắc chú ý, đặt vào đâu.

Bởi xét đến cùng, cuộc đời một con người là gì, nếu không phải là tổng của những gì người ấy đã chú ý? Ta trở thành thứ ta chăm chú nhìn. “Ý dẫn đầu các pháp” – và trong nền kinh tế này, ý của bạn là mỏ vàng cuối cùng, thứ duy nhất mọi tập đoàn thèm khát mà chưa ai chiếm được trọn, chừng nào bạn còn nhớ nó là của mình.

Tối nay, trước khi kéo màn hình xuống lần nữa, thử dừng một hơi thở và hỏi: khoảnh khắc này, mình muốn trao nó cho ai?

Bài viết được thực hiện thông qua đối thoại và yêu cầu với ClaudeAI

Bài nổi bật,Thời đại,Xã hội,AI,kinh tế chú ý,tâm,thuật toán#Kinh #tế #chú #nghiệp #của #những #gã #khổng #lồ #công #nghệ #và #sự #phân #mảnh #của #tâm1784258211

Tin mới cập nhật

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

.
.
.
.