MÙA HOA SAO RƠI
Khi ráng chiều nhàn nhạt, gió lào xào và phố ngoài kia vẫn ồn náo ngược xuôi hối hả. Chúng tôi nhớ về buổi chiều hôm đó khi được theo sau bước chân Sư phụ, thầy trò chúng tôi được trở lại thăm gia đình thầy Thiện Thủ ở Vĩnh Phúc.
Ông cụ thân sinh của thầy mới hồi phục phần nào chấn thương vì ngã xe, gặp Sư phụ chúng tôi, ông và bà vui lắm. Dường như, trong màu áo nâu sòng khiêm nhường của Sư phụ chúng tôi, là bóng dáng của cậu con trai út đang tu hành ở chùa Vạn Thiện nơi núi rừng Thị Vải – cách xa nhà gần hai ngàn km.
Sân nhà vẫn hiền hoà từng vệt nắng, giàn bầu đã ra trái xanh um tươi tốt – chỉ có bóng lưng của cha mẹ mỗi ngày thêm còng xuống vì khắc dấu thời gian… Sư phụ chúng tôi, thay mặt cho người học trò của mình, thăm hỏi ân cần chu đáo và còn hơn thế nữa – giống như đứa con của ông bà xa xôi lắm mới có dịp về thăm cha mẹ…
Thầy trò chúng tôi chào tạm biệt bố mẹ của thầy Thiện Thủ để lên xe đi tới Sóc Sơn. Chưa tới mùa hè mà cái nắng nỏ oi nồng miền Bắc đã khó chịu lắm. Chúng tôi biết, Sư phụ đã thấm mệt vì hành trình dài từ Nam ra Bắc, nhưng nét mệt mỏi thoáng qua ấy, chủ càng khiến cho niềm vui sum họp của thầy trò chúng tôi thêm trân trọng và xúc động nhiều hơn….
“Người vinh quang mơ ước địa đàng
Người gian nan mơ ước bình thường…”
Giây phút đoàn viên được nối gót sau bước chân Sư phụ, tất cả cô bác anh chị em Phật tử miền Bắc chúng tôi – thật sự đã gác lại bao nhiêu tất bật; bao nhiêu lắng lo ngoài kia; bao nhiêu “gian nan” còn chờ mình phía trước – chỉ đợi lúc này, khoảnh khắc này, được sống trọn vẹn cho “giấc mơ bình thường”: được Đoàn viên, được quây quần, được trở về làm đứa trẻ học cười bên người Thầy, người Cha của mình. “Ước mơ bình thường” ấy, những đứa con xa xôi chúng tôi đã phải đợi chờ những hai năm….
Giờ đây, Sư phụ của chúng tôi, Thầy của chúng tôi, Cha của chúng tôi – đang ngồi giữa đàn con xa xôi xứ Bắc. Chúng tôi đã kịp thấy nét mỏi mệt của thời gian in dấu trên gương mặt của Người; chúng tôi đã kịp cảm nỗi đau đớn vì sự ra đi đột ngột của người chị ruột hết mực thân thuộc và gần gũi của Người…
Đức Phật cũng từng dạy, “nước mắt của chúng sanh đã đổ ra vì những cuộc sinh ly tử biệt còn nhiều hơn nước biển” – chúng tôi, chỉ là những đứa con khờ còn vướng víu và dính mắc quá nhiều nghiệp duyên chốn hồng trần xuôi ngược. Nhưng chúng tôi biết một điều giản dị, rằng có đôi khi, chúng ta sợ hãi cái chết – đa phần là bởi, nó đem theo một ai đó đi mất mà không phải là chính chúng ta. Bởi lẽ, nỗi sợ hãi lớn nhất khi đối mặt với cái chết, là việc nó sượt qua chúng ta. Và bỏ lại chúng ta một mình…
Chúng tôi cứ thế, lặng lẽ san sẻ nỗi buồn thương cùng Sư phụ – người Thầy của chúng tôi, hơn 30 năm về trước trốn nhà đi tu – trốn khỏi mái ấm gia đình với 10 anh chị em đùm bọc, yêu thương nhau quây quần bên cha mẹ. Trốn khỏi nếp sống là em út trong gia đình được bố mẹ và các anh chị em chiều chuộng, vỗ về. Trong gần 40 năm dấn thân tu hành, và hơn 30 năm thuyết Pháp nổi tiếng cả trong nước lẫn nước ngoài – đã có biết bao nhiêu mảnh đời trầm luân bất hạnh, nhờ có Sư phụ mà biết đường vào nẻo đạo; nhờ có Sư phụ mà cuộc sống chật vật chênh vênh có điểm tụa nương; nhờ có Sư phụ mà biết mình còn một nơi chốn bình yên để Trở về….
Nhưng mấy ai biết, mấy ai hiểu – để có một Thầy Thiện Thuận, Thầy “Bóng Mây” như hiện tại – phía sau Sư phụ chúng tôi – là người thân ruột thịt phải giấu đi nỗi niềm chờ mong khắc khoải… xót xa đến nghẹn lòng khi chính Sư phụ chúng tôi phải thốt lên rằng “Sư phụ thấy chính mình đã quá tàn nhẫn với gia đình của mình…”

Ai mà không từ cha mẹ sinh ra, ai mà không có một mái nhà, ai mà không có yêu thương đùm bọc của tình ruột thịt; nhưng dường như, người ta đã quá khe khắt và tàn nhẫn với người xuất gia để tự cho mình cái quyền phán xét, cái quyền lên án khi người xuất gia đau buồn vì sinh ly tử biệt…
Chẳng phải, Đức Phật cũng từng dạy: “Không có sự khác biệt khi máu cùng đỏ và nước mắt cùng mặn” đó sao. Giai cấp không phân chia. Và nỗi đớn đau thì có khác gì. Nỗi đớn đau có bao giờ và từ bao giờ là ngoại lệ ???
“Cỏ không thể hiểu đời cây
Gió không thể hiểu đời mây
Và, mỗi khu vườn, mỗi giàn hoa đều ẩn giấu những câu chuyện”…
Có chăng, nếu thật sự quan tâm, ta nên lùi lại, chậm lại, nhìn vào từng góc đời riêng. Tự hỏi, nếu ta đứng ở góc phía Đông, người đứng ở góc phía Tây, thì hoàng hôn ngả nghiêng hướng nào mới là chân lí ? Và, nếu đời ta rơi vào một hoàn cảnh đó, liệu ta có đủ lạnh lùng để mà phán xét, để mà luận bàn đúng – sai ???
Chẳng ai biết được….
Phải vì, im lặng trước sự đổ vỡ của ai đó, cũng là một cách cảm thông, cũng là một cách chia sẻ và là một cách cho cơn đau lắng xuống. Nó hoàn toàn khác với thờ ơ, lãnh đạm, vô cảm… Bởi, sự im lặng ấy, chính là đang giúp cho những người bất hạnh đang chịu đau đớn kia bớt một vết cứa nơi sâu thẳm đáy lòng…
Âm thanh đẹp nhất là lặng im
Để những điều sâu thẳm cất lời…
Sư phụ cũng từng chỉ dạy chúng tôi rằng, kỳ thực, con người luôn phải làm quen với sự cô đơn. Chúng ta rồi sẽ phải quen với việc chấp nhận sự ra đi của một ai đó. Ai cũng đều có sứ mệnh riêng, ai cũng đều có những mối nhân duyên cần phải hoàn trả. Chúng tôi, trong giây phút cùng ôn lại những kỷ niệm về cô Sáu – người chị ruột vô cùng đáng kính của Sư phụ – đã thật sự tin vào câu nói: Khi trái tim vẫn còn nguyên vẹn tình yêu và nhớ thương về ai đó, thì họ chưa bao giờ mất đi…
Sáng hôm sau, thầy trò chúng tôi đến chùa Vạn Phúc, thôn Đoài, xã Sóc Sơn, thành phố Hà Nội. Sư phụ nhận lời thuyết giảng cho khoá tu Xuất sỹ tại chùa. Theo quy định nghiêm ngặt nên chúng tôi không được vào nghe, cô bác anh chị em chúng tôi tập trung đợi Sư phụ ở phía ngoài sân chùa. Lúc này, có mấy nhóm anh chị em Phật tử cũng tới chùa để chờ được đảnh lễ Sư phụ. Vượt chặng đường xa hơn 30km, bỏ lại hết phía sau công việc dang dở ngổn ngang, anh chị em cùng ngồi với chúng tôi ngoài sân chùa hơn hai tiếng chỉ để kịp gặp và chào Sư phụ một – hai phút ngắn ngủi trước khi thầy trò Sư phụ chúng tôi lên xe về lại Thái Bình…
(còn tiếp)
Tin tức#MÙA #HOA #SAO #RƠI #Ký #sự #miền #Bắc #phần1776002423










