MÙA HOA SAO RƠI
Thầy trò chúng tôi chào tạm biệt chùa Vạn Phúc, mang theo chuyến xe là những suất cơm chay nóng hổi chan chứa tình cảm thiết tha của thầy Trụ trì và các Phật tử nơi đây. Trước mắt, là quãng đường khoảng 100km cho thầy trò chúng tôi về thăm và thắp nén hương thơm tưởng nhớ cô Phật tử Cao Thị Lệ – pháp danh Diệu Châu.
Đời cứ mênh mông như thế thôi
Càng đi càng khát những chân trời
Mây trắng bay mãi bờ vô tận
Ngắn ngủi bao nhiêu, một kiếp người…
Người ta bảo, trên hành trình muôn dặm bạn đến thăm một ai đó, bạn sẽ biết mình nhớ thương người đó nhiều đến thế nào… tất cả đại gia đình Viện Chuyên Tu Miền Bắc chúng tôi – không một ai là không biết, không một ai là không nhớ thương cô Lệ.
Một người Phật tử thuần hậu nhân từ; một người Phật tử sẵn sàng hỗ trợ và luôn luôn hộ trì Tam bảo bằng tất cả trân quý và thành kính; một người mẹ, người bà, người cô, người em gần gũi, thân thiết, bao dung với tất cả cô bác anh chị em chúng tôi… Có thể nói, trong tâm trí và trong quan niệm của tất cả chúng tôi, thì cô Lệ, luôn là “linh hồn” của đại gia đình Viện Chuyên Tu Miền Bắc. Như suối nguồn trong trẻo, dịu dàng an ủi và xoa dịu chúng tôi trước những nhọc nhằn chông gai không chỉ trên con đường tu tập mà còn hiện hữu cả trong cuộc sống hàng ngày….

Mới đó, mà đã hơn 1 năm kể từ ngày thầy trò chúng tôi tiễn biệt cô về miền thong dong yên ả… mới đó, mà đã hơn 1 năm sân nhà vắng mãi bóng dáng thân thuộc và nụ cười thật hiền của cô… Chiều nay, một chiều cuối tháng 3 có nắng vàng rót mật, có gió lào xào thơm hương hoa nhãn bay xa… cô bác anh chị em chúng tôi, theo sau bước chân Sư phụ, đã dừng lại trước sân nhà cô Lệ ở Thái Bình…
Chúng tôi đã thấy mắt mình cay cay, chúng tôi đã nhận ra trái tim mình cứ nhói lên từng nhịp… về thăm lại nơi này, thêm một lần – chúng tôi nhận ra sự thật đau đớn rằng: chúng tôi, quả thật đã cách xa cô Lệ ngàn trùng, vĩnh viễn và mãi mãi…
Làm sao chúng ta có thể biết, khi nào sẽ là lần gặp gỡ cuối cùng? Làm sao chúng ta có thể sẵn sàng đón nhận – chỉ một lần quay lưng đã là cách xa biển trời ly biệt???
Năm tháng vẫn như nụ cười trong mộng
Người mãi đi như nước chảy xa nguồn
Con bướm nhỏ đi về trong cánh mỏng
Nhưng về đâu một chiếc lá xa mùa…
Mang theo niềm nhớ thương, chúng tôi đi phía sau Sư phụ lên thắp hương tưởng nhớ cô Lệ – Diệu Châu. Lúc này, điều khiến chúng tôi cảm động và xót xa nhất, không hẳn là/không phải là/ vẻ uy nghi trang nghiêm của một vị Thượng toạ nhất mực- mà đó chính là, từng bước chân lặng thầm mà chứa chan thương cảm của một người Thầy tận tâm dành cho một người học trò tận tuỵ… Trong khói hương nghi ngút bảng lảng, Sư phụ chúng tôi ở đó, tâm sự đôi điều với cô mà nghẹn đắng cả không gian là nỗi buồn thương không dứt…
“Con ơi, Sư phụ từ miền Nam ra thăm con đây….” – chúng tôi, chỉ nghe được đến đó, chúng tôi, chỉ cần mấy lời giản dị mộc mạc của Sư phụ cất lên, là những tiếng nức nở đã không còn kìm nén được nữa rồi…. Nhà vẫn đây, Sư phụ đang đứng đây, chúng tôi cũng đang kề vai bên nhau nhưng tất cả chỉ còn được nhìn thấy cô Lệ qua di ảnh… Mọi người nghiêm cẩn thắp hương đứng nép sau bóng áo nâu khả kính, giọng trầm ấm Sư phụ khẽ lay làn khói nhang:
Người xưa nay đã còn đâu
Còn gian nhà cũ lòng sầu tiếc thương
Đến đây, lòng dạ vấn vương
Bóng hình Người đã du phương xa mờ…
Gia đình Viện Chuyên Tu Miền Bắc mình đã buồn chia ly vì mất đi một người Cô, người Chị cả… hãy để những giọt nước mắt của thầy trò mình biến thành tình thân, để mai này dù có xa nhau thì cũng không hối tiếc khi còn có nhau…”
Đó là những lời truyện trò tâm sự vừa day dứt vừa xúc động mà Sư phụ chúng tôi nói với cô Lệ; Nghe Sư phụ chào “Thầy về nghe con!” mà trái tim chúng tôi thắt lại…

Chúng tôi xót xa vì nhận ra, Sư phụ của chúng tôi – như xưa nay vẫn vậy – lúc nào cũng là vững chãi, lồng lộng chở che và an ủi nỗi niềm cho tất cả các con… Còn bản thân Người thì sao, còn chính bản thân Thầy của chúng tôi, Cha của chúng tôi – thì sao, thì sao…???
Có một nỗi buồn rất đặc biệt, nỗi buồn đến từ sự thấu hiểu quá nhiều, từ việc nhìn thấy mọi sự trên thế gian – đúng như bản chất của nó. Đó là nỗi buồn khi nhận ra rằng: Cuộc sống, không phải là một chuyến phiêu lưu lỳ vĩ, mà chỉ là chuỗi những khoảnh khắc nhỏ bé, bình thường, đến mức có thể hoàn toàn dễ dàng bị bỏ lỡ và phá vỡ… rằng mọi khoảnh khắc dẫu có êm đềm hạnh phúc, thì cũng thật mong manh, thoáng chốc, dễ tan biến như sương mai… rằng tất cả, tất cả – chỉ là một cái chạm nhẹ, rất khẽ, hiếm hoi vào thứ gì đó, ta chẳng thể giữ mãi trong tay… Và trong sự hiểu biết đó, có một nỗi cô đơn rất sâu – một cảm giác như thể, mình bị tách rời khỏi thế giới, khỏi con người khác, và đôi khi… cả bản thân mình…
Nỗi đau, dạy cho chúng ta bài học về cuộc sống – liệu chúng tôi có được tham lam ước mơ rằng, xin nỗi đau hãy gượng nhẹ với Người được không??? Chúng tôi, từng chút một, từng chuyện mộ t- lại thêm thương cảm và xa xót cho Sư phụ của chúng tôi, Thầy của chúng tôi, Cha của chúng tôi như thế đấy…
Cuối trời vỗ cánh thiên di
Sóng xô xoá vết, người đi mất rồi….
Chúng tôi quay trở lại với đoạn đường 100km để tới sân bay Nội Bài – cuối cùng thì – có bao nhiêu điều tiếc nuối và không nỡ, thì giây phút chúng tôi bắt buộc phải chia tay Sư phụ – cũng đã đến thật rồi…
Chờ Sư phụ chúng tôi ở sân bay là những đoá hoa loa kèn đặc trưng xứ Bắc – loài hoa đặc biệt chỉ nở rộ ngăn ngủi duy nhất trong những ngày cuối Xuân đầu Hạ. Là hương thơm ngọt lành từ loài hoa hồng thơm cũng chỉ miền Bắc mới nở rộ và thơm ngào ngạt. Là những quả Phật thủ tươi xanh được đóng gói cẩn thận và kỹ lưỡng… Hoa trái bình dị và đặc trưng này, sẽ thay chúng tôi đồng hành cùng Sư phụ trên chặng bay 1.700km để tới Sài Gòn, tiếp tục kéo dài chặng đường từ Tân Sơn Nhất về tới quê nhà Sư phụ ở Châu Đốc để kịp ngày cúng thất thứ tư cô Sáu của tất cả chúng tôi….
Sư phụ của chúng tôi, Thầy của chúng tôi, Cha của chúng tôi, vẫn vạt áo nâu giản dị khẽ lay theo từng bước chân, cứ thế khuất dần nơi sân bay đông đúc ồn ào… Trên tay Sư phụ, là những cánh hoa mỏng manh như sao xa lấp lánh mà chúng tôi gửi gắm Sư phụ mang theo về tận quê Nhà… Nếu nhớ thương dằng dặc được ví như dải Ngân hà, thì chúng tôi – những đứa con xa xôi ngơ ngác của Người, tâm tư luôn khắc khoải chờ mong phút giây lại được chờ đón bước chân Người về thăm…
Chúng tôi tin, nếu có điều gì đó dằng dặc hơn cả đất trời – thì đó, chính là nỗi nhớ thương mong ngóng của người ở lại…
(HẾT)
Tin tức#MÙA #HOA #SAO #RƠI #Ký #sự #miền #Bắc #phần #cuối1776086663










