MƯỜI LĂM NĂM BÊN BẾN ĐỢI
NHÌN TỜ GIẤY PHÉP, THẤY CẢ TRỜI DUYÊN SINH
Một buổi chiều lặng gió, khi những xôn xao của ngày Huân tu đã lùi lại sau cánh cửa thiền, tôi ngồi lại một mình bên chén trà tịch mịch. Tình cờ, trong lúc sắp xếp lại những tập hồ sơ cũ đã vương vất vết bụi thời gian, tôi tìm thấy một văn bản ngả vàng. “Báo cáo tiến độ thực hiện thủ tục xin thành lập, giao đất và xây dựng Viện Chuyên Tu từ tháng 5 năm 2012 đến tháng 2 năm 2017…”. Dưới góc cuối trang giấy, nét mực ký tên “Đại đức Thích Thiện Thuận” năm nào nay đã phai màu, bên cạnh là dòng ghi chú viết vội vào đầu năm 2018: “Hồ sơ vẫn còn chờ…”.
Bất giác, tim tôi thắt lại một nhịp, rồi một dòng cảm xúc bùi ngùi, ấm áp cứ thế trào dâng. Mười lăm năm trời… Hóa ra, trang sử của một ngôi già-lam không chỉ được viết bằng gạch đá, xi măng, mà đã được chắt chiu từ từng nét mực, từng tờ đơn cứu xét, và cả những giọt nước mắt lặng thầm giấu vào lòng đêm.

Tôi đưa tay vuốt nhẹ lên những con số trên văn bản. Thửa đất số 261, 262, mảnh đất rộng hơn 49.000m² tại ấp Bình Lâm, xã Lộc An ngày ấy… Hiện lên trong trí nhớ của tôi là gương mặt hiền từ, đầy lòng hộ pháp của những người con Phật đầu tiên: Phật tử Lê Văn Thành (Thiện Bổn), Lê Văn Lợi (Thiện Hộ), Đỗ Hữu Đức (Thiện Khải)… những người đã đặt những viên gạch nhân duyên bằng tấm lòng hiến tặng đất đai để sưởi ấm cho hơn 30 tăng sĩ trẻ đang bơ vơ giữa cảnh dời tự viện. Ngày ấy, chúng tôi chẳng có gì ngoài lòng kiên định và một ước nguyện thiết tha: có một mái nhà che mưa che nắng, để tăng chúng yên tâm tu học, tốt đời đẹp đạo.
Đọc lại từng mốc thời gian: năm 2011, 2012, rồi 2013, 2014, 2015… là cả một chuỗi ngày tháng của những chuyến đi, những cuộc họp, những công văn chờ đợi. Nào là văn bản số 4093, số 2407, rồi những tờ đơn xin cứu xét gửi đi trong niềm hy vọng đau đáu. Có những lúc, lòng người không khỏi chông chênh khi văn bản giới thiệu địa điểm sắp sửa hết hiệu lực 24 tháng, mà quy hoạch vùng vẫn còn xa tít tắp. Người xuất gia xem bốn biển là nhà, nhưng nhìn mấy mươi tăng chúng sinh hoạt tạm bợ, nhìn hàng vạn Phật tử mỗi năm đổ về nương tựa tâm linh dưới mái lá dừa mục nát, nền gạch thô bong tróc, lòng người làm thầy làm sao công phu cho đặng những niềm trăn trở?
Vậy mà, nhìn lại những dòng chữ hành chính khô khốc ấy, tôi lại thấy hiện lên những điều lấp lánh nhất của tình người và tình đạo. Tôi nhớ buổi lễ dựng bảng hiệu ngày 20 tháng 10 năm 2013, khi Viện Chuyên Tu chỉ mới là một danh xưng trên giấy tờ pháp lý sơ khởi, vậy mà hơn 5.000 chiếc áo nâu sồng Tăng Ni tu sĩ – áo lam cư sĩ Phật tử từ khắp các nẻo đường đã về chung vui, phủ kín một vùng đất Long Thành hoang sơ. Chính tình cảm thuần hậu của bá tánh thập phương, sự chắt chiu của những mảnh đời nghèo khó đã tiếp thêm năng lượng để thầy trò chúng tôi nhẫn nại qua từng mùa mưa nắng.
Mười lăm năm, đối với dòng chảy của đất trời chỉ như một cái chớp mắt, nhưng đối với một đời người, đó là cả một chặng đường thanh xuân dâng hiến. Có người hỏi tôi, mười lăm năm chờ đợi một tờ giấy phép, Thầy có thấy dài không? Tôi mỉm cười. Trong giáo lý đạo Phật, thời gian vốn dĩ cũng chỉ là một khái niệm tương đối. Mười lăm năm ấy, nếu nhìn bằng con mắt chấp trước, sẽ thấy đầy rẫy sự mỏi mệt và thử thách. Nhưng nếu nhìn bằng đôi mắt thiền quán, đó lại là một khóa Huân tu vĩ đại nhất mà cuộc đời đã ban tặng cho tôi và đại chúng Viện Chuyên Tu. Đó là khóa tu của lòng Nhẫn nại, của tinh thần Tùy duyên và niềm Tin sâu vào nhân quả. Ngôi chùa cần có thời gian để định hình, cũng như tâm thức người tu cần có thử thách để trở nên kiên cố, bao dung.

Trong dòng suy tưởng, tôi chợt nhớ đến giai thoại về Lục Tổ Huệ Năng. Sau khi lãnh nhận y bát và tâm ấn từ Ngũ Tổ Hoằng Nhẫn, Ngài đã phải ẩn thân, hòa mình cùng đoàn thợ săn suốt đúng mười lăm năm ròng rã, nhẫn nhịn chịu đủ mọi điều thử thách để chờ ngày chánh pháp duyên khởi. Con số 15 năm gian khó của Viện Chuyên Tu hôm nay, ngỡ như một sự trùng hợp mầu nhiệm của lịch sử, nhắc nhở người học Phật về một bài học lớn: Mọi Phật sự ở thế gian đều cần một sự kiên nhẫn vĩ đại để đợi chờ thời tiết nhân duyên.
Thiền môn có câu khẩu quyết sâu sắc:
“Thời tiết nhân duyên đáo,
Phương tri thử sự hoàn.”
(Khi thời tiết và nhân duyên đến, mới biết việc này được viên thành).
Ngày 16 tháng 5 năm 2026, khi tờ Giấy phép xây dựng chính thức được trao tay, khép lại hành trình 15 năm gian khó, tôi thấy cay sóng mũi. Nhưng chiều nay, khi đọc lại tờ báo cáo cũ của năm 2017, tôi lại mỉm cười an nhiên. Tôi nhận ra rằng, tờ giấy phép quý giá nhất không phải là tờ giấy nằm trên bàn ký, mà chính là sự chấp thuận, sự chở che vững chắc trong lòng của hàng vạn Phật tử gần xa dành cho Viện Chuyên Tu suốt bấy nhiêu năm qua.
Người đời nhìn sự chờ đợi như một nỗi khổ, nhưng với người con Phật, đó lại là chất liệu để thành tựu công phu. Nhẫn không phải là bất lực buông xuôi, mà là sự định tĩnh tối thượng của tâm thức, giống như hình ảnh sơ tổ Bồ-đề Đạt-ma chín năm quay mặt vào vách đá tại chùa Thiếu Lâm. Ngài ngồi đó, bất động trước thời gian và thế sự, không phải để trốn tránh, mà là nuôi dưỡng năng lượng tuệ giác để chờ đợi người tri kỷ đến nhận tâm tông.

Đức Thế Tôn từng ân cần nhắc lại lời giáo huấn của đức Phật quá khứ Tỳ-bà-thi trong Giới Kinh:
“Nhẫn nhục đệ nhất đạo,
Phật thuyết vô vi tối.”
(Nhẫn nhục là con đường bậc nhất,
Đức Phật dạy Vô vi là tối thượng).
Nhìn lại chuỗi ngày dài đằng đẵng ấy, lòng tôi bùi ngùi nghĩ về một chữ Nhẫn:
Mười lăm năm bến đợi trùng khơi,
Mái lá nền thô ngắm mây trời
Nhẫn nại rèn tâm thành bất biến
Tùy duyên vui đạo,quản chi đời.
Xin khép lại tập hồ sơ cũ, lòng thầm niệm ơn Tam bảo, ơn các cấp chính quyền đã thấu hiểu, và ơn tình đạo vị của muôn triệu cánh tay Phật tử đã chung lòng. Ngoài kia, nắng chiều đã nhuộm vàng không gian thiền vị của ngôi già-lam tương lai. Một trang sử mới đang mở ra, nhẹ nhàng, trang nghiêm và tràn đầy hy vọng.
Vạn sự tùy duyên, hoa nở nhụy tàn đều là Phật pháp. Chỉ cần tâm nguyện ban đầu bất biến, thì bến đợi mười lăm năm hay bao lâu đi nữa, cũng chính là tịnh độ ở nhân gian.
Thích Thiện Thuận
Tin tức#MƯỜI #LĂM #NĂM #BÊN #BẾN #ĐỢI #NHÌN #TỜ #GIẤY #PHÉP #THẤY #CẢ #TRỜI #DUYÊN #SINH1783478745










