THẰNG BUL VÀ GIỌT NƯỚC MẮT MỒ CÔI
Vạn Thiện, ngày 10 tháng 9 năm 2026
Thằng Bul năm nay lên 10 tuổi. Nó mập tròn với gương mặt hiền lành, tính nết trầm lắng và sống rất tình cảm. Mùa hè này, nó tìm đến chùa phụ giúp các Thầy, bởi mẹ con nó vốn thuê căn phòng trọ nhỏ nằm ngay trước cổng chùa. Thằng nhỏ siêng năng, nhiệt tình lắm, nhưng ở nó luôn có một ánh mắt đượm buồn đến lạ.
Sáng nay, khi ngồi chờ khách tại khách đường Viện Chuyên Tu, tôi vô tình thấy nó đứng lặng yên bên thềm, ánh mắt thẫn thờ nhìn xa xăm lên ngọn cau cao vút. Ngạc nhiên vì hôm nay là ngày đi học mà nó vẫn còn ở chùa, tôi cất tiếng hỏi: “Bul, sao hôm nay con không đi học?”
Nó quay lại nhìn tôi, giọng hạ xuống lí nhí: “Mẹ cho con nghỉ học, Sư phụ…”
Tôi ngạc nhiên thắc mắc: “Ủa, sao Mẹ lại cho con nghỉ học?”
Nó ngước đôi mắt đỏ ươn ướt nhìn tôi, giọt nước mắt chực trào nơi khóe mắt: “Ba con mới chết hôm thứ Bảy…”
Tôi giật mình, vội tiến lại ôm trọn tấm thân nhỏ bé của nó vào lòng. Thằng nhỏ vốn lầm lì, dằn lòng nén nỗi đau suốt mấy ngày qua, giờ đây bỗng òa khóc nức nở như một đứa trẻ mất đi tất cả. Tôi xoa đầu, vỗ nhẹ lưng nó, dỗ dành trong niềm xúc động: “Đừng khóc, đừng khóc nữa con… Có Sư phụ đây rồi con!”
Tôi từng trò chuyện với nó nhiều lần, từng lắng nghe về cảnh nhà ngặt nghèo của hai mẹ con nó nơi xóm trọ. Mẹ nó sáng đẩy xe bán bánh mì, chiều lại chở chiếc xe gắn máy bán đủ loại nước giải khát mưu sinh. Bul từng thật thà tâm sự rằng nhiều ngày nó phải ăn bánh mì trừ cơm vì mẹ bán ế. Còn ba nó đi làm thuê tận nơi xa, cuối tuần mới tranh thủ về thăm hai mẹ con được một ngày. Gần đây ba bệnh nặng, phải về nhà nội dưỡng bệnh, hai mẹ con nghèo khó ở phòng trọ chật hẹp nên chẳng có điều kiện đưa ba về tự tay chăm sóc. Thế rồi ba đi… đi vĩnh viễn khi nó vừa tròn 10 tuổi.

Thằng Bul vốn rất tự trọng, chưa bao giờ đòi hỏi hay xin xỏ ai điều gì. Vậy mà lần đầu tiên, nó ngập ngừng mở lời xin tôi: “Sư phụ… Sư phụ có thể quy y cho ba con được không?”
Lời khấn nguyện ngây thơ ấy khiến tim tôi nghẹn lại. Thương cho lòng hiếu thảo sâu thẳm của một đứa trẻ 10 tuổi dành cho người cha vừa nằm xuống mới bốn ngày trước, tôi càng cảm động và xót xa cho em hơn bao giờ hết. Còn nhỏ tuổi như thế mà đã biết nghĩ đến tâm linh, biết xin quy y để tạo phước lành cho cha quá cố, sự hiếu tâm ấy thật khiến đất trời cũng phải rung động.
Tôi khẽ gật đầu đồng ý và đặt pháp danh cho ba nó là Thiện An, gửi gắm vào đó tất cả lời nguyện cầu tha thiết, mong cho hương linh của người cha sớm được thanh thản, an yên nơi cõi vĩnh hằng.
Ghì chặt thân ảnh nhỏ bé ấy vào lòng, nghe từng tiếng nấc nghẹn ngào chấn động cả lồng ngực của thằng con trai vốn ít nói: “Con nhớ ba con lắm…”, tôi cố dằn lòng để không khóc trước mặt nó, nhưng giọt nước mắt từ xót thương đã lặng lẽ lăn dài. Thương cho cảnh đời cơ nhỡ, thương cho nó phải chịu cảnh mồ côi quá sớm.
Đời người là một dòng chảy vô thường, mải miết cuốn đi bao nỗi sum họp, chia lìa, được mất của kiếp nhân sinh. Nhưng thằng Bul còn nhỏ quá! Tương lai của nó rồi đây sẽ ra sao, cuộc đời sóng gió này sẽ cuốn nó về đâu… câu hỏi ấy cứ đau đau, làm nhói lòng tôi suốt cả ngày nay.
Thích Thiện Thuận
Tin tức#THẰNG #BUL #VÀ #GIỌT #NƯỚC #MẮT #MỒ #CÔI1789141134










