
PTVN – Giữa những triền đồi của Huế, nơi đất Phú Xuân từng là trung tâm văn hóa – tín ngưỡng của xứ Đàng Trong, tháp mộ Tổ sư Nguyên Thiều vẫn hiện diện như một chứng tích của dòng chảy Phật pháp hơn ba thế kỷ.

Tổ sư Nguyên Thiều (1648–1728), húy Siêu Bạch, là bậc long tượng của Phật giáo Đàng Trong, người từ phương Nam Trung Hoa vượt biển sang Đại Việt, khai sơn và truyền bá thiền phái Lâm Tế. Từ Bình Định đến Thuận Hóa, dấu chân hoằng hóa của Ngài đã đặt nền móng cho nhiều tông môn lớn, ảnh hưởng sâu rộng đến đời sống Phật giáo miền Trung.

Sau khi viên tịch, nhục thân Ngài được tôn trí trong tháp mộ trên đồi Phú Xuân với khuôn viên không quá phô trương, nhưng thấm đẫm khí vị thiền môn tịch tĩnh, cổ sơ. Trải qua bao biến thiên lịch sử, từ thời các chúa Nguyễn đến hôm nay, ngôi tháp vẫn đứng đó lặng lẽ mà kiên định.


Thế nhưng, giữa những đổi thay của hiện tại, không gian quanh tháp đang dần bị xáo trộn. Đường sá mở rộng, đất đai san ủi, cảnh quan xưa không còn nguyên vẹn. Ngôi tháp cổ giờ đây hiện ra giữa những khoảng đất còn dang dở, được bảo vệ tạm thời, một hình ảnh khiến người đến không khỏi chạnh lòng.

Điều còn lại nơi tháp, ngoài hình khối kiến trúc, là những hàng câu đối chữ Hán đã phai theo năm tháng và bia đá sa thạch có bài ký minh do Ninh Vương Nguyễn Phúc Chú ngự soạn cũng đã phần nào phong hoá, mai một, như chính ký ức đang dần mờ đi nếu không được gìn giữ đúng mức.
Một di sản như thế, không chỉ là nơi an trí nhục thân của một bậc Tổ sư, mà còn là điểm quy hướng tâm linh của bao thế hệ môn đồ Lâm Tế, là dấu nối giữa lịch sử và hiện tại.

Nơi đồi xưa, gió vẫn thổi qua từng phiến đá rêu phong. Và đâu đó, dấu chân người hoằng đạo thuở trước vẫn còn âm thầm hiện diện trong dòng truyền thừa mà chưa từng gián đoạn.

Chỉ mong rằng khi vẫn còn có thể chúng ta kịp giữ lại không chỉ một ngôi tháp, mà là cả một phần hồn của Phật giáo xứ Huế nói riêng và Phật giáo xứ Đàng Trong.


Chùa Việt Nam,Văn hóa#Tháp #Tổ #Nguyên #Thiều #dấu #tích #còn #lại #nơi #đồi #Phú #Xuân #Huế1777562867










