Đòi mẹ chồng giao 80% lương hưu để nuôi cháu, con dâu bàng hoàng khi bố chồng nói 1 câu

“Mẹ giữ lại 2.500 tệ lương hưu là đủ tiêu rồi…”

“Mẹ này, con tính rồi, lương hưu của mẹ mỗi tháng 15.000 tệ (56 triệu đồng) đúng không ạ?” – Con dâu tôi đặt đôi đũa xuống, ánh mắt lấp lánh sự tính toán.

Bầu không khí trên bàn ăn bỗng chốc đông cứng. Muỗng canh trên tay tôi khựng lại, con trai tôi lộ rõ vẻ căng thẳng, ngay cả ông nhà tôi cũng ngừng gắp thức ăn.

Con dâu tiếp lời với giọng điệu hiển nhiên: “Mẹ xem, giờ sức khỏe bố mẹ vẫn tốt, ăn uống tiêu pha đáng bao nhiêu. Mỗi tháng mẹ đưa chúng con 3.000 (11 triệu đồng) thì ít quá. Hay là thế này, từ tháng sau mẹ đưa chúng con 12.500 tệ (46,6 triệu đồng) để lo tiền nhà cửa bỉm sữa, mẹ giữ lại 2.500 (9,3 triệu đồng) thôi . Người già ở quê hay ở phố thì chừng đó là quá dư dả rồi mẹ ạ”.

Tôi lặng người, lồng ngực nghẹn đắng. 68 năm cuộc đời, đây là lần đầu tiên tôi nghe thấy một lời đòi hỏi “trắng trợn” đến thế từ chính người thân của mình. Giữa lúc tôi định mở lời, ông nhà tôi bỗng đứng phắt dậy. Ông vào phòng làm việc, lấy ra một xấp giấy tờ đặt mạnh xuống giữa bàn ăn.

Đòi mẹ chồng giao 80% lương hưu để nuôi cháu, con dâu bàng hoàng khi bố chồng nói 1 câu - Ảnh 2.
#adx-inImage iframe {background:transparent !important;}

Ảnh minh họa

Khi lòng tốt bị coi là nghĩa vụ

Thực ra, mọi chuyện đã nhen nhóm từ 3 tháng trước, khi vợ chồng con trai chuyển về căn chung cư 120 mét vuông ngay sát vách nhà tôi. Để các con có chỗ ở, vợ chồng tôi đã dốc hết 600.000 NDT (hơn 2,2 tỉ đồng), còn vợ chồng chúng xoay sở 800.000 tệ (gần 3 tỉ đồng). Lúc nhận nhà, con trai tôi còn rơm rớm nước mắt cảm ơn bố mẹ, nhưng con dâu tôi – vốn là dân kế toán nhạy cảm với con số – thì bắt đầu những phép tính của riêng mình.

Đầu tiên, nó than thở tiền phí quản lý cao, nợ ngân hàng nặng, xin tôi tăng tiền hỗ trợ từ 3.000 lên 4.000 tệ. Đến khi biết mình mang thai đôi, con số đó vọt lên 6.000. Vì thương con, thương cháu sắp chào đời, tôi cắn răng đồng ý. Với mức lương hưu 15.000 tệ, tôi cho con 6.000, giữ lại 9.000 cho hai ông bà già, cuộc sống vẫn coi là ổn thỏa.

Nhưng lòng tham vốn là cái túi không đáy. Con dâu mang máy tính sang tận nhà tôi, gõ lạch cạch từng con số: nào là tiền bỉm sữa nhân đôi, tiền tiêm chủng, tiền học hành tương lai… Nó chốt hạ một câu: “Lương chồng con chỉ đủ trả nợ, tiền lương hưu của mẹ mới là nguồn thu nhập ổn định nhất của cái nhà này”.

“Bữa cơm vui vẻ” và sự thật xót xa

Bữa cơm mừng thai nhi tròn 3 tháng vốn định là dịp vui vẻ, hóa ra lại là một cái bẫy để “siết” lương hưu của mẹ chồng. Con dâu đề nghị tôi chỉ giữ lại 2.500 tệ mỗi tháng như một gáo nước lạnh dội thẳng vào mặt tôi.

Đúng lúc đó, ông nhà tôi đặt xấp tài liệu xuống. Đó là những tờ bệnh án dày đặc chữ của bệnh viện ung bướu.

“Anh chị muốn tiền đúng không? Vậy thì nhìn cái này trước đi” – Giọng ông thấp và lạnh đến thấu xương.

Ông quay sang nhìn tôi, mắt nhòa lệ: “Bà nó ạ, xin lỗi vì tôi đã giấu bà suốt mấy tháng qua. Tôi bị ung thư tuyến tụy giai đoạn cuối. Bác sĩ bảo, nếu may mắn cũng chỉ còn khoảng 6 tháng thôi”.

Cả phòng ăn im phắc. Tờ bệnh án ghi rõ: Chi phí hóa trị mỗi đợt 30.000 tệ, cần làm ít nhất 6 đợt. Cộng tiền viện phí, thuốc men, dinh dưỡng, sơ bộ cần ít nhất 300.000 tệ.

“Giờ thì các anh các chị còn thấy việc để mẹ mình giữ lại 2.500 tệ là hợp lý nữa không?” – Ông nhìn xoáy vào con dâu.

Con dâu tôi há miệng nhưng không thốt ra được lời nào, sắc mặt trắng bệch. Con trai tôi thì sụp xuống, nấc nghẹn: “Bố… sao bố không nói sớm với chúng con? Để con bán nhà…”

“Bán nhà? Các con vừa mới dọn vào, vợ con đang mang thai đôi, con định cho vợ con ra đường ở sao?” – Ông cười khổ – “Vả lại, bán xong trả nợ ngân hàng thì còn lại được bao nhiêu? 150 triệu tiền tiết kiệm và lương hưu của mẹ con chính là chỗ dựa cuối cùng để bố kéo dài sự sống đấy.”

Sự tỉnh ngộ muộn màng

Con dâu tôi run rẩy đứng dậy, cúi đầu thật thấp trước bố chồng: “Bố, con xin lỗi. Con quá ích kỷ, chỉ nghĩ đến túi tiền của mình mà quên mất bố mẹ cũng cần có đường lui.”

Ông nhà tôi thở dài, nắm lấy tay tôi: “Chúng ta là người nhà, có chuyện gì thì nói thẳng. Tôi chỉ sợ nếu tôi đi rồi, bà ấy một mình biết dựa vào đâu nếu trong tay không còn đồng nào lận lưng?”

Tôi chợt nhớ lại chuyện cũ và kể cho các con nghe về bà nội chúng ngày xưa. Ngày đó, bà cũng vì dồn hết tiền mua đất, dựng nhà cho con cái, để rồi lúc bệnh trọng không có lấy một đồng chạy chữa, phải ra đi trong quạnh quẽ. Tôi không muốn lịch sử đau thương đó lặp lại. Cha mẹ yêu con là thiên tính, nhưng tình yêu đó cần có trí tuệ và giới hạn.

Bữa cơm hôm đó nguội ngắt, nhưng lòng người lại ấm lên nhờ sự thành thật. Từ đó, con trai và con dâu không bao giờ nhắc đến chuyện lương hưu của tôi nữa. Con trai tôi bắt đầu tìm việc làm thêm, con dâu cũng học cách chi tiêu chừng mực hơn. Chúng tôi hiểu rằng, hiếu thảo không phải là cho đi tất cả, mà là cùng nhau gánh vác để ai cũng có một chỗ dựa khi về già.

LTS: Câu chuyện của vợ chồng bà Trương (Bắc Kinh, Trung Quốc) được chia sẻ trên nền tảng Sohu cũng là vấn đề của rất nhiều gia đình, khi người trẻ đang dựa dẫm vào cha mẹ già.

Bạn nghĩ gì về câu chuyện này? Hãy để lại bình luận dưới bài viết này nhé.

Đòi mẹ chồng giao 80% lương hưu để nuôi cháu, con dâu bàng hoàng khi bố chồng nói 1 câu插图1
Bán nhà 3 tỷ để ở cùng con gái, mẹ tôi sống lặng lẽ vì những lời chê của mẹ chồngNhà tôi chỉ có 2 mẹ con, tôi lập gia đình và muốn đón mẹ lên ở cùng để có mẹ có con nhưng khi mẹ bán hết nhà cửa đưa hơn 3 tỷ cho tôi mua nhà, mẹ lại dần trở nên lặng lẽ, tủi thân vì những lời chê bai của mẹ chồng

Theo Gia đình và Xã hội 

mẹ chồng, con dâu, lương hưu #Đòi #mẹ #chồng #giao #lương #hưu #để #nuôi #cháu #con #dâu #bàng #hoàng #khi #bố #chồng #nói #câu1769861695

Tin mới cập nhật

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

.
.
.
.