MÙA HOA SAO RƠI – Ký sự miền Bắc (phần 1)

MÙA HOA SAO RƠI – Ký sự miền Bắc (phần 1)

MÙA HOA SAO RƠI

Chúng tôi đã tần ngần trước bàn phím rất rất lâu trước khi viết nên ký sự miền Bắc lần này. Xúc động quá đỗi và ngổn ngang quá đỗi – lẽ vì, đã tròn hai năm rồi, chúng tôi mới lại được sống trong tâm trạng náo nức, hân hoan, hồi hộp đón chờ Sư phụ. Đã hai năm trôi qua, thời gian cứ lặng lẽ chưa bao giờ lên tiếng, nhưng đã trả lời giùm cho thầy trò Sư phụ chúng tôi – thế nào là khoảng cách muôn trùng xa cách, thế nào là chỉ một lần quay lưng thì mọi thứ đã trở nên muộn màng… Hai năm trôi qua, những đứa trẻ trong mỗi gia đình đã kịp lớn thêm đôi chút; những tàng cây, luống hoa đã thêm mùa thay áo mới; Hai năm trôi qua, là thêm kẻ ở – người đi giữa trùng trùng nhân duyên gặp gỡ – xa lìa, hội ngộ – chia ly….

Vẫn có bốn mùa đi qua rồi năm tháng ơ hờ, liệu có ai còn nhớ, liệu có ai sẽ nhớ, liệu có ai sẽ biết nỗi khổ niềm đau nơi thẳm sâu trái tim mỗi người từng tồn tại?

Mùa đông rồi sẽ đi qua, hay mùa đông lạnh lẽo sẽ còn tồn tại mãi mãi?

Ai sẽ trả lời? Tìm ở đâu?

Xuân, hạ, thu, đông… rồi lại Xuân… vòng tuần hoàn lặng lẽ và đều đặn ấy, hoá ra chưa từng bao giờ, chưa từng mảy may làm phai nhạt tình cảm thầy trò quý giá và đậm sâu của thầy trò – Sư phụ chúng tôi…

Chúng ta, ai cũng sẽ có một khu vườn để trồng lên đó – từng ký ức! Chúng tôi xin được khiêm nhường mà tự hào mở rộng cánh cửa khu vườn ấy; chúng tôi xin được hạnh phúc và xúc động mà lan toả hương vị đầm ấm, sum vầy của khu vườn ấy trong mùa hoa cánh nhỏ rực rỡ tinh khôi này. Ký ức, mang theo hương vị, xin được lưu giữ mãi hương vị tinh khiết dịu dàng, trong lành như buổi ban mai hôm ấy…

MÙA HOA SAO RƠI – Ký sự miền Bắc (phần 1)插图

Đó là một sớm mùa Xuân đặc trưng xứ Bắc – trời lành lạnh, lắc rắc mấy hạt mưa bụi bay bay. Phố còn chìm trong sương sớm, chúng tôi bước đi dưới ánh đèn đường mà lòng rộn ràng hân hoan lắm. Lâu thật lâu, chúng tôi mới lại được tập trung lại cùng nhau để ra sân bay đón chờ Sư phụ. Lần gặp lại hôm nay, bên cạnh niềm vui đoàn tụ, lại thấp thoáng đâu đó nhiều lắm nỗi buồn thương, xa xót vì mất mát quá lớn lao của Sư phụ chúng tôi…

Dù biết, chúng tôi là học trò của Người, Người vẫn dạy chúng tôi quán chiếu Vô thường để luôn tỉnh thức giữa dòng đời biến động – nhưng “sỏi đá đôi khi cũng rất mềm” cơ mà, phải thế không – huống hồ, chúng tôi còn có trái tim, trái tim của những đứa con học Phật, trái tim của những đứa học trò xứ xa không được sớm hôm gần gũi với mái chùa Nhà, trái tim của những đứa con côi cút ngơ ngác không được ở gần Cha…. Chúng tôi có trái tim thật sự biết đau với nỗi đau của Sư phụ, chúng tôi có trái tim biết cảm, biết xót xa đến tận cùng khi thấy bóng lưng của Người mỗi năm mỗi chùng xuống – lặng lẽ hơn, cô độc hơn, gồng gánh nhiều hơn…

Đúng 8h sáng, cửa kính khu vực ga đến sân bay mở ra, giọt nước mắt long lanh vì xúc động mà trên môi vẫn rạng rỡ nụ cười. Sư phụ của chúng tôi đây rồi!!!

Hai năm chờ đợi, là bao nhiêu ngày, bao nhiêu tháng, bao nhiêu biến cố,  ao nhiêu bước ngoặt đối với cả thầy và trò chúng tôi! Chỉ mong sao, phút giây này xin chậm lại một chút, để chúng tôi kịp nhìn ngắm rõ hơn bóng dáng lồng lộng mà hiền hoà của người Cha đang ríu rít với đàn con nhỏ dại; phút giây này xin chậm lại một chút, để chúng tôi được nghe, được thấm thía tình cảm bao dung của Người gói gọn trong câu nói giản dị: “Sư phụ chào các con, mấy đứa con có khoẻ không…?”

Chúng tôi yêu biết bao nhiêu khoảnh khắc này, chúng tôi trân quý biết bao nhiêu khoảnh khắc này- khi thấy các con đang tíu tít líu ríu song hành cùng Cha…

Chúng tôi thường lặng lẽ đi sau cùng của đoàn, để được ngắm trọn vẹn hơn, để được sống trọn vẹn hơn và nâng niu hơn khoảnh khắc này: Sư phụ của chúng tôi đi giữa đoàn, vạt áo nâu nhẹ bay trong làn gió mùa Xuân buổi sớm; các con vây xung quanh, hỏi han, chuyện trò không ngớt; mấy đứa trẻ vẫn gọi Sư phụ của chúng tôi một cách trìu mến và gần gũi là “Sư Ông, Sư nội” – chạy tung tăng chân sáo cạnh bên… Khung cảnh này, không khí này, khoảnh khắc này, giản dị biết mấy mà cũng đầm ấm, an vui biết mấy…

Xe ô tô chở thầy trò chúng tôi dừng chân ở Mỹ Đình. “Đàn con của Bố” – chúng tôi vẫn tự gọi nhau như vậy, lúc này, đã tập trung thật đông đủ, hơn hai mươi người – trong đó, có cả các cô lớn tuổi đã hơn 70 – có bạn phải vội vàng tranh thủ giờ nghỉ trưa ngắn ngủi, đi quãng đường hơn 10km chỉ để gặp và chào Sư phụ chưa tới 10 phút… Chúng tôi là thế, tất cả chúng tôi là thế – chỉ cần là Sư phụ, chỉ cần có Sư phụ ra Bắc, thì dẫu là Hưng Yên, Bắc Giang, hay xa hơn nữa là vùng núi Tuyên Quang chập chùng mây phủ – tất cả, tất cả chúng tôi sẽ đều bỏ hết việc riêng để được quây quần, sum họp bên Cha…

Vì hành trình đẹp nhất – là Trở về….

(Còn tiếp)

Tin tức#MÙA #HOA #SAO #RƠI #Ký #sự #miền #Bắc #phần1775903626

Tin mới cập nhật

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

.
.
.
.